Cơ sở kinh doanh lưu trú ngoài quốc doanh tại sầm sơn – thực trạng và giải pháp

Hiện nay, trên địa bàn thị xã Sầm Sơn có 131 cơ sở lư trú ngoài quốc doanh, chiếm 76% tổng số cơ sở. Thời gian qua cơ sở lưu trú ngoài quốc doanh ở Sầm Sơn đã góp phần quan trọng trong sự phát triển kinh tế của địa phương, của ngành, giải quyết công ăn việc làm, tăng thu nhập xã hội, huy động nguồn vốn nhàn rỗi trong dân cư và góp phần ổn định an ninh, an toàn xã hội. Đặc biệt, đã giải quyết được nhu cầu tắm biển,tham quan của du khách vào thời kỳ cao điểm (mùa hè). Tuy nhiên, thời gian qua, số cơ sở này đã bộc lộ một số yếu kém ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng, uy tín của du lịch Thanh Hóa nói chung và Sầm Sơn nói riêng. Theo tôi, những yếu kém trên bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân.
Trong 131 cơ sở chỉ có 5 cơ sở là doanh nghiệp. Năm 2000 có 24 cơ sở được Sở Du lịch Thanh Hóa thẩm định công nhận khách sạn, 107 cơ sở nhà ở kết hợp kinh doanh, nên hầu hết các cơ sở thiết kế không đảm bảo các tiêu chuẩn kỹ thuật; môi trường không gian cho khách không có, ánh sáng, vệ sinh môi trường chưa đảm bảo. Như vậy, nếu so với các cơ sở lưu trú ngoài quốc doanh ở Sầm Sơn có rất nhiều bất lợi…
Trong hoạt động kinh doanh của các cơ sở ngoài quốc doanh cũng có nhiều điều cần bàn. Tiềm năng về vốn hạn chế, phần lớn các cơ sở khi xây dựng phải huy động nhiều nguồn vốn, thời gian hoàn trả nhanh. Vì vậy, phải bằng nhiều hình thức thu hút, cạnh tranh khách, chỉ một số ít cơ sở có quy mô tương đối lớn thì có khả năng ký kết hợp đồng khách nghỉ ở địa bàn rộng và có nguồn khách ổn định.
Những năm gần đây, doanh thu từ khối này chỉ chiếm khoảng 35% doanh thu du lịch Sầm Sơn, khoảng 1/2 số cơ sở này hoạt động kém hiệu quả, thậm chí có một số đã phải ngừng hoạt động. Với những cơ sở kiểu nhà kết hợp với kinh doanh có quy mô nhỏ, chất lượng phục vụ kém như hiện nay ở Sầm Sơn, chỉ phù hợp với tình hình những năm cuối thập kỷ 90 và sẽ không còn phù hợp với nhu cầu thị hiếu của du khách trong những năm tới. Chất lượng đội ngũ lao động là khâu yếu kém nhất: phần lớn số cán bộ quản lý hoặc chủ cơ sở không có trình độ quản lý và chuyên môn về du lịch, khoảng 85% lao động phục vụ trong các cơ sở này không được đào tạo chuyên môn nghiệp vụ cơ bản (do các cơ sở thường sử dụng lao động người nhà hoặc tuyển chọn lao động phổ thông theo thời vụ, tiền công rẻ) nên chất lượng phục vụ và chất lượng sản phẩm dịch vụ yếu kém. Mặc dù thời gian qua ngành Du lịch Thanh Hóa đã mở lớp bồi dưỡng nghiệp vụ cho cán bộ quản lý, nhân viên phục vụ nhưng các cơ sở này tham gia rất ít, bởi nhận thức của chủ cơ sở chưa đúng đắn, tư tưởng kinh doanh ăn xổi, thiếu ý thức đầu tư ổn định lâu dài… Tình trạng thiếu hiểu biết hoặc cố tình không chấp hành các quy định của Nhà nước, của ngành còn khá phổ biến, gây nhiều khó khăn cho ngành quản lý du lịch.
Đó cũng là nguyên nhân lý giải tại sao chất lượng, hiệu quả kinh doanh thấp, tồn tại, phát triển không vững chắc.
Thực trạng trên cần có những giải pháp khắc phục từ nhiều phía, nhằm tạo điều kiện cho khối cơ sở này phát triển. Trước hết cần tập trung giải quyết một số vấn đề sau:
Nhà nước cần có những chính sách phù hợp, tạo điều kiện cho khối kinh tế này phát triển bình đẳng với các thành phần kinh tế khác.
Chỉ cấp đăng ký kinh doanh cho những cơ sở có đủ điều kiện về cơ sở vật chất, xây dựng hợp pháp, có quy mô từ 5 buồng trở lên, có khả năng kinh doanh; đặc biệt cần có quy định tối thiểu về trình độ quản lý đối với chủ cơ sở và nhân viên phục vụ.
Ngành Du lịch Thanh Hóa phối hợp với chính quyền Sầm Sơn, rà soát phân loại các đối tượng kinh doanh, từng bước quản lý chất lượng sản phẩm dịch vụ, tăng cường công tác kiểm tra và xử lý nghiêm những cơ sở không thực hiện nghiêm túc các quy định của Nhà nước, của ngành, địa phương.
Đối với các cơ sở kinh doanh lưu trú phải coi trọng các vấn đề có tính chiến lược như chất lượng sản phẩm dịch vụ, đào tạo, bồi dưỡng nguồn lao động, đảm bảo tính ổn định, tạo môi trường kinh doanh lành mạnh,c chính sách tiền lương, tiền thưởng phù hợp để thu hút lao động có tay nghề, nghiệp vụ du lịch.
Tăng cường công tác tuyên truyền quảng cáo, đảm bảo tốt an ninh trật tự, vệ sinh môi trường, chú trọng đầu tư cơ sở vật chất trang thiết bị, các sản phẩm dịch vụ bổ trợ để thu hút khách.
Trên đây là một số ý kiến trao đổi nhằm nâng cao hơn nữa hiệu quả kinh doanh của khối cơ sở lưu trú ngoài quốc doanh tại Sầm Sơn, góp phần đưa du lịch Sầm Sơn nói riêng, du lịch Thanh Hóa nói chung ngày càng phát triển, đáp ứng nhu cầu thị hiếu ngày càng cao và đa dạng của du khách.
Trọng Hoài – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 18(181)2001

Nghệ thuật gọi món ăn

Nhìn vào bản thực đơn toàn là tiếng Anh – thứ ngôn ngữ mà bạn sử dụng chưa thực sự tự tin lắm, liệu có làm cho bạn có cảm giác e ngại mà sinh ra thái độ “kính nhi viễn chi” mỗi khi định bước vào một tiệm ăn không?
Ngày nay, cùng với sự phát triển của nền kinh tế nhiều thành phần, những sinh hoạt đời sống hàng ngày của chúng ta có thêm nhiều nét mới. “Ăn cơm Tây” không còn là điều xa lạ với nhiều người trong chúng ta. Mặc dù vậy, vẫn có nhiều bạn trẻ có cảm giác e ngại và tỏ ra thụ động mỗi khi bước vào tiệm ăn u. Đó là vì nhận thức của chúng ta đối với văn hóa ẩm thực của phương Tây còn chưa sâu sắc, lúc gọi món ăn càng không biết phải bắt đầu ra sao. Những lý do này đã cản trở các bạn trẻ trong giao tiếp rất nhiều. Nữ giới còn có thể thụ động trông chờ vào phía nam giới để cho bạn trai của mình tùy ý gọi món ăn, nhưng còn các bạn nam một khi đã không có tính tự tin thì chẳng lẽ không bao giờ dám mời bạn gái của mình đi ăn sao?
Ở các tiệm ăn u hiện nay thường hay sử dụng tiếng Anh để ghi tên các món ăn trong thực đơn. Phần lớn tên các loại thức ăn trong đó mà nếu chúng ta có học môn Anh văn ở trường phổ thông, thì đều có thể đọc và hiểu được, bằng không, chỉ cần chịu khó đọc sách báo phổ thông là các bạn cũng có thể thường xuyên bắt gặp chúng và biết được đó là cái gì? Có như vậy các bạn mới có thể quyết định chọn món ăn như thế nào.
Thời gian dùng để gọi món ăn: Nhìn chung, bữa tối dùng cho 4 đến 6 người đều có sẵn trong thực đơn (A La Carte), từ 10 người trở lên thì cần phải thay đổi thực đơn (Set Meal), nhiều nhất là lựa chọn trong 2 hoặc 3 món. Thời gian để gọi món ăn thường là vào khoảng 10 phút. Công việc chủ yếu của người chủ trì là lắng nghe những người khách được mời gọi món ăn và giới thiệu các món ăn. Vì vậy, thời gian 10 phút không phải là nhiều, cách gọi món ăn “đúng kiểu” nhất là vừa uống rượu vừa gọi món ăn bên quầy rượu.
Theo nhu cầu ăn uống và sức ăn của người thời bây giờ, một bữa ăn có bốn món (bao gồm cả đồ ngọt) là mức tối thiểu có thể chấp nhận được. Ngoài bữa trưa là lúc cần thiết phải tiết kiệm thời gian nên có thể gọi món ngọt cùng một lúc với các món ăn khác, còn không thì thông thường người ta chỉ xem thực đơn món ngọt sau khi ăn xong các món chính.
Những điều nên biết về món khai vị: Thực khách trong một bữa ăn nhiều khi không có cùng khẩu vị, vì thế người chủ trì không nhất thiết phải ấn định các món ăn, chỉ cần đưa ra ý kiến nên ăn cái gì mà không cần phải có tiêu chuẩn cụ thể nào cả. Có điều, cần phải chú ý đến một số tiểu tiết nhỏ, ví dụ: nếu ăn món ăn Italia, thì dùng món mì làm món khai vị chính; nếu dùng hai món khai vị cùng với nhau thì món khai vị nguội phải đưa lên trước; nếu dùng món khai vị cùng với món súp thì món nguội cũng phải đưa lên trước. Thế nhưng nếu dùng món khai vị nóng thì món súp lại cần phải đưa lên trước. Chú ý xem khẩu vị của những thực khách khi gọi món ăn xem mặn nhạt thế nào, bởi vì thường là người ta chỉ có thể thêm gia vị vào cho món ăn đậm hơn mà thôi.
Thông thường không có quy định cho việc dùng món khai vị nào, nhưng không được xung khắc với món chính; ví dụ: nếu món khai vị là món bitết nóng thì món chính nên chọn là món đồ biển (hải sản); món khai vị và món chính không nên có mùi vị quá gần với nhau.
Khi gọi món canh và món chính cũng cần lưu ý: Khi gọi món canh (súp) cần phải chú ý đến những điểm như: có một vài món canh là món đông lạnh, cần phải gọi trước một lúc; có một số món yêu cầu rất nhiều nguyên liệu, thường làm để nhiều người ăn cùng với nhau, ví dụ món súp hải sản của Pháp Bouillabaisse thường là một suất cho hai người ăn.
Món ăn chính cũng thường là một suất cho hai người ăn, thường gặp là món cừu rán và thịt bò ninh Chateaubriand, mức độ tái chín như thế nào là do hao người ăn cùng thỏa thuận, không nên có sự khác biệt quá lớn.
Sức ăn của nữ giới nói chung là như nhau, không nhất thiết là ăn cả món khai vị lẫn món chính, mỗi người có thể gọi hai món khai vị, không nên cho rằng bạn không thể ăn hết.
Nếu như món ngọt muốn dùng là món bánh trứng Souffle thì ngay sau khi món chính được đưa lên khoảng 15 phút, hãy gọi ngay, bởi vì thời gian để chuẩn bị món này mất khoảng 20 phút, nếu như bạn không để ý đến điều này thì sẽ phải mất nhiều thời gian chờ đợi.
Điều cuối cùng là quyền gọi đồ uống trong bữa ăn bao giờ cũng dành cho chủ nhân hoặc phái nam có mặt trong bữa ăn – đó là quyền lợi, nghĩa vụ và cũng là phép lịch sự của “phái mạnh”.
Nguyễn Thanh Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Tôi ở sài gòn – Phần 2

Ngày 30/4 trong lòng thành phố đầy rác, một loại rác khá đặc biệt, một loại rác chưa ai nghĩ đến. Đó là những bộ quần áo lính, những chiếc gù vai cấp bậc từ úy tới tá. Trong những đóng rác khổng lồ ấy có cả ba lô, giầy bốt-đờ-sô và những bình đong nước. Những người lính của chế độ Cộng hòa đã vội vã vứt bỏ quân trang, quân dụng của mình. Thay vào đó là bộ đồ dân sự vừa mới tìm được rồi hòa vào đám đông. Những chiếc xe chở lực lượng tự vệ tình nguyện chạy rảo quanh thành phố. Không có đổ máu, chẳng có những cuộc khủng bố. Lịch sử sang trang là rừng cờ bay ngợp trời. Lời tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh được phát đi phát lại.
Sáng 1/5, tôi chen giữa dòng người dài dằng dặc trên đường Lê Văn Duyệt (nay là Cách Mạng Tháng Tám). Mọi người đổ xô ra đường đến độ chỉ đi bộ mới đi được. Ngay ngã sáu là Bộ Chỉ huy Tiểu khu cửa mở, tôi bước vào, giấy tờ đủ loại cứ vô tình bay chao. Những khẩu súng M16 vứt mọi nơi chẳng ai thèm nhặt. Tôi lại chen theo dòng người ra đường Điện Biên Phủ.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy quân giải phóng. Những chiếc xe bám đầy bụi đỏ Trường Sơn chở những anh bộ đội rất trẻ. Trên xe chở cả lá ngụy trang và nhiều thứ linh tinh của cuộc hành quân trường kỳ toàn thắng. Người Sài Gòn đã xếp hàng hai bên, một số tò mò, một số khác rạng ngời hạnh phúc.
Cuộc sống thật kỳ diệu khi đất nước liền một mối. Ngay tại Lăng Cha Cả sau đó đã hình thành một chợ trời bán đủ thứ hàng hóa của Mỹ. Trên đường Lê Lợi, biết cơ mang nào là sách cũ, bày bán giá rẻ. Tờ báo đầu tiên sau giải phóng là tờ “Sài Gòn Giải Phóng” ra ngày 5/5/1975 được các em bé chạy tung tăng rao khắp các ngã đường. Đất nước liền một mối, Sài Gòn của những ngày tháng tư một chín bảy lăm thật diệu kỳ. Khi ấy tôi chỉ vừa 20 tuổi. Ở đây chỉ có hạnh phúc của tự do, dẫu rằng ngày ấy tôi vẫn còn nỗi lo âu về cuộc sống trước mặt. Ai cũng mơ mình sẽ được về thăm Hà Nội, thăm quê Bác. Và đâu đó trên đường phố, tôi nghe được bài thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:
Ôi năm nào nửa trăng anh cách trở nữa trăng em
Đến Tổ quốc cũng chia làm hai mảnh
Nay Tổ quốc đã rầm, cơn hội ngộ
Người đoàn viên mà dân tộc cũng đoàn viên.
Tăng tần suất hoạt động các tuyến bay quốc tế
Tháng 4/2001, ngoài các tuyến bay nội địa, Vietnam Airlines có kế hoạch tăng tần suất hoạt động trên các tuyến bay quốc tế có nhu cầu cao.
Dự kiến, từ 1/5 sẽ có 10 chuyến bay/tuần từ Việt Nam đến Mỹ, thông qua điểm nối tuyến ở Đài Bắc. Từ tháng 7/2001, đường bay Thành phố Hồ Chí Minh – Băng Cốc cũng sẽ tăng lên 14 chuyến/tuần, Hà Nội m – Băng Cốc 10 chuyến/tuần. Đồng thời, Vietnam Airlines cũng đang xem xét mở thêm và phục hồi một số đường bay: Hà Nội – Côn Minh (khoảng tháng 7/2001), Hà Nội – Bắc Kinh – Mát-xcơ-va (khoảng tháng 10 hoặc 11/2001), Thành phố Hồ Chí Minh – Thượng Hải (giữa năm 2002).
Vietnam Airlines sẽ kết hợp với hãng China Airlines (Đài Loan) mở 7 chuyến/tuần xuất phát từ Thành phố Hồ Chí Minh đi Los Angeles và 3 chuyến bay tới San Francisco vào các ngày thứ 3, 5, 7 đều vào lúc 16h20. Vietnam Airlines đang đàm phán với một số hãng hàng không của Mỹ và của các nước thứ 3 để tìm kiếm khả năng khai thác thị trường hàng không giữa Việt Nam và Mỹ.
Thủy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Tôi ở sài gòn – Phần 1

Thành phố Sài Gòn cuối tháng 3, đầu tháng 4 1975 tràn ngập nắng vàng. Những chuyến xe buyt vẫn đều đặn chở người dừng lại ở những ngã đường, ném trả họ về lại nơi họ đến. Lượng người từ nhiều tỉnh thành trở về dày đặc theo những con tàu tới Vũng Tàu, rồi từ Vũng Tàu chen về thành phố. Ngay tại chân cầu Sài Gòn, lực lượng quân cảnh, cảnh sát dã chiến trấn giữ dày đặc để kiểm soát người ra vào thành phố. Không khí ngột ngạt đến độ khó chịu. Ở đâu cũng nói đến chuyện Cộng sản sẽ rút hết móng tay những cô gái sơn xanh sơn đỏ, sẽ có vụ tắm máu. Khu cư xá tự do nơi tôi đang ở bỗng trở nên vắng tanh vì mọi người đang tìm cách ra đi. Có người xuôi vào tận Cà Mau, Kiên Giang. Có người chờ chực ở bến Bạch Đằng.
Thành phố giới nghiêm ban đêm. Sinh khí của một thành phố náo nhiệt với những vũ trường, nhà hàng, cà phê, ca nhạc dường như trở nên trầm lặng hơn. Tôi ở trên lầu 3 của một căn nhà trên đường Phan Đình Phùng “nay là Nguyễn Đình Chiểu” nhìn xuống. Những chiếc xe cảnh sát điều tra liên tục rảo quanh. Trong những căn nhà đóng kín cửa, mọi người đang dò bắt sóng phát thanh của đài Hà Nội, BBC và VOA để nghe tin tức chiến sự.
Trước đó, nhiều nguồn tin từ những người bỏ chạy từ miền Trung và Tây Nguyên, nạn cướp bóc xảy ra ở Phan Rang khi quân Ngụy tháo lui. Bọn côn đồ cứ xông vào những ngôi nhà vắng chủ mà vơ vét của cải. Trên đoạn đường từ Nha Trang đến Bình Thuận nhiều chiếc xe gắn máy hết xăng bỏ lại dọc đường. Giá xăng tại sân bay Phan Rang cứ một phuy là một cây vàng được lấy ra từ kho xăng dự trữ. Lại có nguồn tin Mỹ sẽ thả một loại bom đặc biệt xuống Long Khánh, đây là loại bom hút hết oxy để ngăn chặn bước chân của quân cách mạng tiến về Sài Gòn.
Những ngày trước 30/1975, người Sài Gòn vẫn vào quán cà phê, vẫn ngồi lai rai ở vỉa hè. Những tờ báo trắng đen, Tia Sáng, Tin Sáng… do các em bán báo dạo leo vào từng quán cà phê bán rất chạy. Đó là bề nổi, còn bên trong, nhiều người đã trữ sẵn vải đỏ, vàng, xanh để chuẩn bị may cờ đón quân giải phóng.
Nơi ngôi nhà tôi ở, có cô gái tên Hoa là thợ làm bông vải đã liên tục cắt vải may cờ. Cho đến ngày 30/4 khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, nhiều lá cờ không may kịp vẫn được mọi người mua rồi họ tự may tiếp. Chiều 30/4 im lặng nhưng đến sáng 1/5 cả thành phố Sài Gòn đã rực màu cờ xanh đỏ sao vàng.
Đêm 29/4, tôi ngồi trên sân thượng nhìn lên bầu trời phía phi trường Tân Sơn Nhất, ở đó là một vầng sáng đỏ rực. Trên bầu trời Sài Gòn, suốt đêm, những chiếc trực thăng đón người ở Tòa Đại sứ quán Mỹ bay liên tục. Đêm giới nghiêm, nhưng gần như lệnh giới nghiêm không còn hiệu lực. Cuộc tháo chạy tán loạn đã thực sự diễn ra trong khi đó trên truyền hình vẫn phát ra một chương trình ca nhạc với những bài tình ca sầu não.
Khuê Việt Trường – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Cụm làng du lịch ở Gia Lai

Khác với nhiều làng đồng bào dân tộc thiểu số sống tách biệt nhau thường rất xa, cụm làng văn hóa du lịch ĐêKtu hơn 150 hộ với gần 1000 người ở thị trấn Kon Dơng, Mang Yang, Gia Lai lại quần tụ gần gũi. Tuy nằm sát quốc lộ 19, cách TP. Pleiku khoảng 40 km, có nhiều người Kinh sinh sống những cả 3 làng vẫn bảo tồn được bản sắc văn hóa đặc trưng của dân tộc mình. Vào thăm làng, du khách sẽ không khỏi ngạc nhiên khi thấy không gian riêng – không gian làng Bah Nar đích thực.
Đặc sắc nhất của cụm làng văn hóa du lịch này, ngoài kiến trúc nhà cửa, quy hoạch vườn tược còn là vốn quý nghệ thuật dân gian như cồng chiêng, xoang mú và rượu cần. Bình quân mỗi tháng có chừng 20 đoàn khách đến thăm cụm làng du lịch Lon Dơng . Trong năm 2000 có đến 1000 lượt khách đến tham quan. Một con số phản ánh nét khả quan của một tour du lịch đầy hứa hẹn của du lịch Gia Lai.
Sức hấp dẫn của Kon Dơng là gì? Là làng đồng bào thiểu số, nhà, vườn liên kết với nhau bằng những lối nhỏ đất đỏ bazan, những cây cầu treo vắt vẻo. Kiến trúc nhà sàn, nhà rông, nhà mồ hoàn toàn bằng nguyên liệu tranh, tre, nứa, lá với cách trang trí , hoa văn cầm thú, chim muông, sông suối, hoa lá, mặt trời… cho đến màu sắc đều đậm chất Bah Nar. Và nghệ thuật ẩm thực nổi tiếng: cơm lam, rượu cần, thịt nướng; những lễ hội sống động rộn ràng: tra hạt, pơ thi, đâm trâu và nghệ thuật dân gian truyền thống.
Nhiều nơi làm du lịch với quan niệm tạo ra những sản phẩm đắt tiền, cung cấp phục vụ đầy đủ tiện nghi, sang trọng, vô hình chung đã làm mất đi nét độc đáo củ buôn làng Tây Nguyên, khiến du khách thất vọng dù mới chỉ đặt chân đến lần đầu tiên. Nhưng Công ty DV – DL Gia Lai lại giành sự đầu tư đáng kể lưu lại trong du khách một điểm tham quan lý thú với một nhà rông bề thế, quy mô, khu nhà nghỉ thuận lợi cho khách qua đêm, trang bị dàn cồng chiêng 21 chiếc và tập hợp đôi cồng chiêng, đội xoang trẻ tuổi đầy tài năng biểu diễn. Bênh cạn đó, còn phải kể đến vai trò của đồng bào ba làng, của các già làng Gim, Mink Buk mẫu mực tham gia tích của xây dựng cụm làng giàu bản sắc vào hang điển hình ở Tây Nguyên. Già làng Đê – Đoa – Buk với vẻ tự hào nói: “Người Bah Nar chúng tao quý khách đến chơi nhà lắm, dẫu còn nghèo, nhưng nghe nhiều du khách quốc tế khen làng còn giữ được phong tục, tập quán tốt đẹp, tao thích lắm”. Còn già làng Đê Cốp, già Gim thì mừng lắm khi biết rằng sắp tới sẽ có đoàn tham qua với số lưỡng lớn đến từ khu vực Đông Nam Á.
Đến Đê Đoa, chúng tôi biết người làng còn túng thiếu nhưng không ai theo khách vòi vĩnh xin tiền. Văn hóa và danh dự của người Bah Nar là vậy. Sự nhiệt thành của già Gim cũng cố cho chúng tôi thấy được niềm tin về những thay đổi sâu sắc và căn bản của cụm làng làm cho du lịch này. Chính nhờ sự bảo tồn hiệu quả văn hóa dân tộc của những người làm du lịch Gia Lai mà nhiều đoàn khách đã có nhiều ấn tượng tốt đẹp muốn đến tham quan nhiều lần. Vợ chồng người Pháp Bernard Constant Ballanger đã nhận xét: Đây là số ít làng Bah Nar còn giữ nguyên phong tục tập quán ở Tây Nguyên. Du khách Pháp sẽ có dịp quay trở lại với Gia Lai.
Chi đoàn cơ quan tổng cục Du lịch luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Thành lập năm 1997 với số lượng ban đầu là 40 đoàn viên, đến nay, Chi đoàn cơ quan Tổng cục Du lịch đã có 60 đoàn viên. Những năm qua. Đoàn viên thanh niên Chi đoàn luôn là động lực lượng xung kích, hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Trước công việc chuyên môn còn nhiều bộn bề, Chi đoàn vẫn cố gắng gắn các hoạt động đoàn với nhiệm vụ chính trị. Hàng năm, ngoài việc tham gia các hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao do Quân đoàn, Thành đoàn tổ chức, hoạt động chi đoàn đã gắn chặt với phong trào chung của các tổ chức cơ quan như Công đoàn, Đảng ủy. Chi đoàn đã cùng với Công đoàn tham gia các cuộc vận động như Đền ơn đáp nghĩa, ủng hộ đồng bào bị lũ lụt, đồng thời tham gia Hội đồng Bí thư đoàn khối cơ quan Kinh tế Trung ương Đảng ủy cơ quan Khối kinh tế Trung ương tổ chức. Bên cạnh đó, Chi đoàn luôn chú trọng công tác phát triển Đảng và đã có 5 đoàn viên ưu tú được vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Liên tục nhiều năm qua, Chi đoàn đều được nhận bằng khen của Quận Đoàn Hoàn Kiếm. Chi đoàn cơ quan tổng cục Du lịch thực sự là cánh tay phải đắc lực góp phần hoàn thành tốt nhiệm vụ của toàn cơ quan.
Suối Tiên: Một công trình mới phục vụ du khách.
Công ty Du lịch văn hóa Suối Tiên Thành phố Hồ Chí Minh vừa đang vào phục vụ du khách một công trình mới: bí thư Cổ Loa Thành. Bí mật Cổ Loa Thành được xây dựng trong bụng con rùa khổng lồ tại đài cung lạc cảnh hồ. Đây la một công trình tái hiện lịch sử của dân tộc dựa theo truyện cổ tích “Nỏ thần Kim Qui”. Đến đây du khách sẽ được chứng kiến nỏ thần Kim Qui và An Dương Vương tiêu diệt hàng vạn quân Triệu đã đề án xâm lượt bờ cõi nước u Lạc trước Cổng Cổ Loa Thành ra sao. Công ty Du lịch Văn hóa Suối Tiên cũng đưa vào hàng hoạt động nhiều công trình mới như Thiên Tiên Môn, Thiên Đăng, Bảo đáp, Cung vàng điện ngọc phục vụ du khách trong dịp đón chào thiên niên kỷ mới.
Thất Sơn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Về đâu bãi tắm thuận an?

Bãi tắm Thuận An là một địa chỉ không những cho du khách đến Huế mà còn cho cả người dân xứ Huế vào mùa hè. Cứ khoảng giữa tháng 3 hàng năm là tới mùa đi biển Thuận An. Trung bình mỗi ngày có vài ngàn người về Thuận An để được vùng vẫy trong làn nước biển xanh mát, hóng gió biển hiền hòa hoặc thưởng thức các món đặc sản biển.
Vậy mà, trở lại bãi tắm Thuận An năm nay, chúng tôi quá ngỡ ngàng trước sự xâm thực của biển cả và quang cảnh tiêu điều của bãi tắm. Lác đác những trại vải xanh căng phồng gió biển và trên khuôn mặt của mọi người thiếu vắng niềm vui. Những năm trước, vào thời gian này, bãi tắm đã bắt đầu đông khách. Quán xá mọc lên san sát, trên sóng biển nhấp nhô những chiếc phao bơi, những người đùa giỡn với sóng, tiếng cười đùa đôi lúc át cả tiếng sóng vỗ bờ. Vậy mà giờ đây, thảng hoặc vài du khách người nước ngoài tìm đến bãi tắm cốt để phơi nắng và đọc sách trong làn gió biển trong lành.
Còn du khách trong nước đến với Thuận An giờ chỉ là những đôi tình nhân muốn tìm một nơi vắng vẻ để tâm tình. Dù làn nước biển vẫn trong xanh như thuở nào, nhưng không ai đủ can đảm xuống tắm vì sợ va phải những đống bê tông đổ nát nằm khuất trong nước biển. Sự tàn phá của cơn lũ lịch sử vào cuối năm 1999 cùng tốc độ xâm thực như vũ bão của biển đã khiến cho bãi tắm xinh đẹp trở thành một con đê ngoằn ngoèo. Bên dưới làn nước biển là những cột bê tông, giếng nước lúc ẩn, lúc hiện như minh chứng thêm cho sự tàn phá. Sóng biển tràn vào tận con đường lát bê tông, đánh sập những phòng tắm nước ngọt nho nhỏ xây ở sát rừng dương.
Đứng ở nhà nghỉ 19 – 5 (do Công an tỉnh Thừa Thiên Huế xây dựng), chúng tôi lại càng thấm thía hơn sức mạnh của biển. Căn nhà xinh đẹp, sang trọng mới khánh thành năm 1995 giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Nhìn những tấm gạch men bóng láng nằm rơi vãi trên cát hay trên những đống bê tông mà thầm tiếc công sức và tiền của bỏ ra. Sóng biển làm lún nền nhà tạo nên những lỗ hổng đáng sợ nếu vô tình bước chân lên.
Chị Hồng, một người lăn lộn trên bãi tắm gần cả chục năm buồn bã nói: “Không biết năm nay có còn buôn bán được nữa không? Thấy cảnh biển thế này thì ai muốn đi tắm biển Thuận An nữa?”.
Rời biển A và B của bãi tắm, tôi cẩn thận bước chân trên con đường bê tông đang sụt lở để về phía bãi đồi nằm ở chân đập Hòa Duân. Con sóng hiền hòa cần mẫn dồn cát vào chân con đập, vào làng Rồng báo hiệu cho sự hình thành một bãi tắm mới, đem lại niềm hy vọng mới cho những người dân Thuận An vốn lấy bãi biển làm kế sinh nhai. Khi trò chuyện với chúng tôi, đồng chí Trưởng công an thị trấn cũng tỏ vẻ vui mừng vì sự hình thành bãi bồi này. Nhưng thật tiết là chưa có một dự án biến bãi bồi thành một bãi tắm mới trong khi mùa tắm biển đã bắt đầu.
Người dân Thuận An và người Huế nói chung rất lo âu về tình trạng xâm thực ở bãi tắm Thuận An. Với họ, bãi tắm là một nơi nghỉ ngơi lý tưởng, tránh được cái nóng bức của xứ Huế. Hơn thế, bãi tắm Thuận An còn là một địa chỉ hấp dẫn cho du khách khi đến Huế. Giờ đây, sự hư hại của bãi tắm Thuận An sẽ khiến cho du khách mất một điểm dừng chân thú vị. Điều này đang chờ những người làm công tác du lịch ở Thừa Thiên Huế quan tâm khôi phục.
Đoàn Ngự Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

An giang

Bảo tàng tỉnh An Giang đã đầu tư trên 40 triệu đồng để sửa chữa lại toàn bộ khung kính và tẩm hóa chất bảo vệ các bộ xương sọ nơi Khu nhà mồ xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn. Đây là khu di tích lịch sử được Bộ Văn hóa Thông tin công nhận vào đầu tháng 12/1989, cũng là nơi được nhiều khách phương xa đến viếng hàng năm.
Bình dương
Trong quý I/2001, Công ty Du lịch Bình Dương đạt doanh số tăng 15% so với cùng kỳ năm trước, đạt 28% kế hoạch Nhà nước.
Những đơn vị đạt kết quả nổi bật như: Khu du lịch Hồ Bình An, Cửa hàng kinh doanh tổng hợp, Nhà hàng Nổi Bình Dương. Công ty còn đa dạng hóa các loại hình dịch vụ: mở các làng nướng tại Cầu Ngang, vườn si Bình An, nên lượng khách và doanh thu tăng đáng kể.
Riêng trung tâm điều hành hướng dẫn du lịch có lượng khách tăng gấp đôi so với cùng kỳ năm trước.
Thanh hóa
Quí I/2001, ngành Du lịch Thanh Hóa đã đón khoảng 17.000 lượt khách (tăng 12,5% so với cùng kỳ năm 2000). Trong đó, khách nội địa 16.350 lượt, khách quốc tế 650 lượt (tăng 10% so với quí I/2000) và phục vụ được khoảng 23.000 ngày khách (tăng 16% so với quí I/2000). Tổng doanh thu ướt đạt 3 tỷ đồng (tăng 17% so với cùng kỳ năm 2000), nộp ngân sách Nhà nước khoảng 250 triệu đồng.
Ba tháng đầu năm, các chỉ tiêu kinh tế du lịch của tỉnh đều tăng. Đây là kết quả bước đầu trong việc toàn ngành khắc phục khó khăn, tìm biện pháp thu hút khách, nâng cao chất lượng sản phẩm, quản lý kinh doanh có hiệu quả.
Hà tĩnh
Chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IX, tỉnh Hà Tĩnh vừa làm lễ khởi công xây dựng khách sạn Thiên Ý tại khu du lịch Thiên Cẩm. Công trình này có quy mô 4 tầng, 40 phòng nghỉ, với số vốn đầu tư 15 tỷ đồng, do Công ty Khoáng sản Thương mại Hà Tĩnh làm chủ đầu tư.
Cùng ngày, Ủy ban nhân dân huyện Cẩm Xuyên đã làm lễ khởi công nâng cấp tuyến đường từ thị trấn huyện đi khu du lịch biển Thiên Cầm. Tuyến đường này có chiều dài 12km, sau khi hoàn thành mặt đường sẽ có chiều rộng 9m thảm nhựa 6m, gấp đôi bề mặt thảm nhựa hiện tại. Tổng số vốn đầu tư của công trình là 8,5 tỷ đồng.
Thành phố Hồ Chí Minh
Ông Mizayki Ichiro, quốc tịch Nhật Bản, đến thành phố Hồ Chí Minh và tạm trú tại phòng số 412 khách sạn Norflk số 117 Lê Thánh Tôn, phường Bến Thành, Quận 1. Lúc 17h ngày 30/3/2001, khi đi mua sắm tại chợ Bến Thành, ông đã bị kẻ gian móc túi lấy đi 3.000 yên Nhật, 100 USD, hộ chiếu, thẻ tín dụng và một số giấy tờ tùy thân. Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an phường Bến Thành lập tức cử người đi xuống hiện trường, xác minh điều tra vụ việc. Nhờ nắm vững địa bàn nên chỉ sau 30 phút điều tra Công an phường Bến Thành đã nhanh chóng tìm ra thủ phạm. Hắn tên là N.T.T, đối tượng sống lang thang. Khi được mời nhận lại tài sản của mình, ông Mizayki Ichiro đã hết lời khen ngợi “police Việt Nam”.
Được biết, chỉ trong quí I năm nay, Công an phường Bến Thành đã điều tra, khám phá nhiều vụ trộm cắp tài sản của người nước ngoài, góp phần mang lại an toàn trật tự cho du khách nước ngoài khi du lịch đến Việt Nam.
Hà nội
Ngày 16/4/2001, Khoa Bảo tồn Bảo tàng (trường Đại học Văn hóa Hà Nội) đã khai giảng lớp bồi dưỡng ngắn hạn “Quản lý và giám định cổ vật”, thời gian học tập từ 16/4 đến 12/5/2001.
Lớp bồi dưỡng nhằm nâng cao kiến thức nghiệp vụ cho cán bộ các ngành Văn hóa – Thông tin, Hải quan, Công an, Du lịch… để có thể làm tốt hơn công tác bảo tồn bảo tàng, giám định quản lý cổ vật. 80 học viên sẽ được nghe các chuyên gia cổ vật giới thiệu các chuyên đề quản lý cổ vật (công tác quản lý cổ vật ở Việt Nam, tình hình quản lý di sản văn hóa tại các cửa khẩu); chuyên đề giám định cổ vật (phương pháp giám định, miêu tả, ghi chép cổ vật bằng đồng, gốm, các tác phẩm nghệ thuật cổ) và tham quan thực tế một số bảo tàng, làng nghề truyền thống.
Kon tum
Di chỉ Lùng Leng thuộc xã Sa Bình, huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum đã được phát hiện từ tháng 8/1999. Đến nay, di chỉ này vẫn nằm dưới lòng hổ của công trình thủy điện Yaly. Ban dự án Yaly và Viện khảo cổ học Việt Nam đã đề nghị Bộ Năng lượng và Chính phủ cho phép tháo nước trong hồ để các nhà khảo cổ tiến hành khai quật gấp vào cuối tháng 4. Được biết, tổng diện tích khai quật lên tới 11.000 m2, với kinh phí 4,7 tỷ đồng.
Hoàng Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Hoạt động có hiệu quả nhờ đi đúng hướng

Trong những năm qua, hoạt động của Công ty liên doanh Du lịch lữ hành OSC Travel đã mang lại hiệu quả đáng khích lệ: Là một trong những đơn vị được Tổng cục Du lịch trao cúp Topten lữ hành hàng đầu Việt Nam năm 1999. Nhân dịp này, phóng viên báo Du Lịch đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Đức Hà – Phó Giám đốc Công ty liên doanh OSC Travel.
PV: Ông có thể cho bạn đọc báo Du Lịch biết về quá trình hoạt động của Công ty liên doanh OSC Travel?
Ông Nguyễn Đức Hà: Công ty liên doanh OSC Travel được thành lập ngày 18/1/1992 theo giấy phép của Bộ kế hoạch Đầu tư. Vốn góp của OSC Việt Nam là 43%, Nhật 57%. Nhưng thực chất, từ năm 1989, OSC Việt Nam và phía S.M.I GROUP Nhật đã có hợp đồng hợp tác đầu tư góp vốn ban đầu làm du lịch lữ hành: Phía đối tác Nhật góp 37.500 USD, phía OSC Việt Nam góp 2 xe chở khách trong đó có xe 4 chỗ và 12 chỗ. Bước đầu, mỗi tháng chỉ đón được 5-7 khách, sau đó tăng dần lên 10 – 15 khách rồi 100 khách và hiện nay mỗi tháng đón khoảng 1000 khách. Qua 9 năm hoạt động, Công ty liên doanh OSC Travel đã đón được khoảng 131.900 khách với doanh số khoảng 30 triệu USD, nộp thuế cho Nhà nước 2 triệu USD, lợi nhuận của phía Nhật là 1,1 triệu USD, phía OSC Việt Nam được 856 ngàn USD.
PV: Theo ông, hiện nay có những khó khăn gì trong việc thu hút khách du lịch Nhật vào Việt Nam?
Ông Nguyễn Đức Hà: Nước Nhật hàng năm có trên 16 triệu người đi du lịch. Nhưng lượng khách du lịch Nhật đến Việt Nam chỉ chiếm gần 1% là quá ít. Sở dĩ khách Nhật đến Việt Nam chưa nhiều là do giá vé máy bay của ta cao so với Thái Lan và Trung Quốc; đội ngũ hướng dẫn viên tiếng Nhật của ta chưa nhiều, đường bay trong nước như: Huế, Đà Nẵng còn thiếu; an ninh trật tự một số nơi chưa bảo đảm; cơ sở hạ tầng ở các tuyến điểm du lịch chưa hoàn thiện. Hiện nay, khách Nhật đi tour của Công ty liên doanh chúng tôi chiếm 60%.
PV: Vậy, bí quyết nào đã mang lại thành công cho Công ty liên doanh OSC Travel?
Ông Nguyễn Đức Hà: Chẳng có bí quyết nào cả. Chúng tôi làm việc trong liên doanh với tinh thần tôn trọng nguyên tắc mà hai bên đã đề ra. Có những thực tế khách quan xảy ra nếu người Việt giải thích thì phía Nhật không thể hiểu hết. Vì vậy, chúng tôi phải nhờ những cộng sự người Nhật giải thích giùm mới được. Mặt khác, Công ty liên doanh OSC Travel đạt được thành công là nhờ đã đi đúng hướng và như nhận xét của ông Phạm Quang Duy, Chủ tịch Hội đồng quản trị OSC Travel: “Phải chọn đối tác đúng và có chuyên môn giỏi thì hoạt động của Liên doanh sẽ mang lại hiệu quả”.
PV: Xin cảm ơn ông!
Hakodate – thành phố biển ngàn vàng
Có thể nói Hakodate là một trong số ít nơi ở hòn đảo Hokkaido còn lưu giữ được dấu vết cổ xưa của người Nhật. Vào thời Edo (1603-1868) Hakodate là một hải cảng phồn thịnh nổi tiếng về buôn bán hải sản và lông thú. Khoảng vào năm 1854, Nhật Bản mở cửa giao thương với nước ngoài sau hơn 200 năm “bế quan tỏa cảng” dưới sức ép của châu u và Mỹ. Sự mở cửa này đã làm cho vịnh Hakodate phát triển nhanh chóng với nhiều hàng hóa được mang vào từ châu u, đặc biệt là nước Nga. Đó cũng là thời kỳ mà người Nhật lần đầu tiên biết đến các lò luyện sắt, phương pháp quan sát khí tượng và hiệu ăn Tây.
Ngày nay Hakodate là một thành phố du lịch nổi tiếng bởi những công trình cổ xưa mà chúng là dấu tích của những ảnh hưởng Tây phương đầu tiên. Ví dụ như những kho tàn bằng gạch hay ngôi nhà thờ Chính thống giáo Nga, nhà thờ Công giáo Motomachi và Hội trường cũ của tỉnh Hakodate xây năm 1910 ở quận Motomachi. Du khách có thể thuê xe ngựa đi thăm khu phía Tây thành phố, nếu muốn rời khỏi khu vực cảng có thể đáp những chuyến xe điện được phục chế theo kiểu thời Minh Trị. Ban đêm, nếu trèo lên đỉnh núi Hakodate để nhìn xuống, du khách sẽ thấy toàn thành phố sáng rực rỡ, trải dài như những dải Ngân hà bởi hàng nghìn ngọn đèn lấp lánh. Một số du khách nước ngoài đã cho rằng cảnh đêm ở đây đẹp nhất thế giới trong khi một vài người khác gọi nó là cảnh Ngàn vàng.
Cách thành phố khoảng 40 phút ngồi ô tô, du khách có thể thăm công viên quốc gia Onuma với cảnh núi lửa và hồ nước nên thơ hoặc tắm suối nước nóng Yunokawa. Đây cũng là nơi thu hút rất đông khách du lịch đến từ vùng khác nhau trên thế giới.
Ở Hakodate còn có chợ sớm họp từ 4 giờ sáng cho đến trưa, có khoảng hơn 400 địa điểm, quầy hàng và hiệu ăn trưng bày đủ loại rau, hoa quả và hải sản. Đặc biệt là món cá mực được đánh từ vịnh của thành phố. Nếu bạn đến đây vào mùa Xuân sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyệt vời của hoa anh đào ngay trong công viên của thành phố, ngược lại vào mùa hè hay mùa thu, bạn lại được thấy vẻ duyên dáng của những đèn tàu câu mực suốt đêm của vịnh này. Song dù đến đây vào bất cứ thời gian nào thì du khách vẫn nhận sự đón tiếp vui vẻ, cởi mở và chân tình của người Hakodate. Đó cũng là niềm tự hào của người dân thành phố cảng có một không hai ở Nhật Bản này.
Mạnh Hùng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Nước khoáng Bang – Tặng vật của thiên nhiên

Ngược dòng sông Kiến Giang thơ mộng khoảng 10 cây số, tính từ trung tâm huyện lỵ Lệ Thuỷ là đền mỏ nước khoáng nóng suối Bang. Nơi đó du khách như lạc vào giữa thiên nhiên đầy sương khói do hơi nuớc từ nguồn suối Bang tạo nên. Khoáng Bang là nguồn nước sôi tự nhiên đến 105 độ C mà nhà thơ Hoàng Vũ Thuật đã ca ngợi:
Nước sôi vạn kỷ hãy còn sôi
Kìa ai vén áo thiên nhiên thế
Cho đất phô bày giọt sữa tươi…
Theo tài liệu nghiên cứu của Giáo sư Hà Như Phú – Trường Đại học Dược Hà Nội thì nước khoáng Bang có tác dụng dược lý tốt. Khi dung để uống sẽ chưa trị một số bệnh lí như tăng nhuận tràng, tăng tiết mật, tăng tuần hoàn của gan và ảnh hưởng tốt đến sự điều chỉnh rối loạn như mô gan, rất tốt đối với người có bệnh tiểu đường tiêu hoá, làm giảm đường huyết của bệnh nhân đái đường. Khi tắm , ngâm có tác dụng làm giảm huyết áp rõ rệt nhất là những trường hợp tăng huyết áp bệnh lí, tăng quá trình ôxy hoá, làm lành vết thương và chữa trị tốt vói một số bệnh ngoài da. Khi xông, hít có tác dụng giảm mẫn cảm và sát trùng gây xung huyết niêm mạc đường hô hấp, làm bong các sản phẩm bệnh lí đường hô hấp, làm bong các sản phẩm bệnh lí đường hô hấp… Nước khoáng Bang có thành phần vi lượng khoáng tổng hợp thuộc nhóm Nảti Bicacbonat, tương đương với thành phần một số nguồn nước khoáng nổi tiếng trên thế giới như BOEZOL (Grudia), VICHT (Pháp), WIBADEN (Đức)… Chính từ những phát hiện đó, không để cửa “của báu trời cho” vũng vãi, nên Công ty nước khoáng Bang ra đời, đưa nguồn nước khoáng nóng quí hiếm này hoà cùng dòng chày của thị trường đồ uống Việt Nam để phục vụ nhu cầu giải khát, chữa bệnh cho con người.
Theo ông Võ Thế Thuận – giám đốc Công ty nước khoáng Bang cho biết: trên dây chuyền xử lý và đóng chai hiện đại, đồng bộ hang B&C Italia được chế tạo bằng loại thép không gỉ, vận hành tự động khép kín, công ty đã tung ra thị trường một loại sản phẩm, mẫu mã khác nhau đáp ứng mọi yêu cầu của khách hàng. Từ loại nước khoáng có ga chai thủy tinh, chai nhựa Pet có dung tích 460ml, 500ml đến nước khoáng không ga chai nhựa Pet dung tích 500ml, 1500ml và bây giờ là “bình” nhựa Pet không ga 20 lít để phục vụ tạn hộ đến từng gia đình.
Kết quả tất yếu của một sản phẩm: mẫu mã đẹp, chất lượng tốt, giá thành… bình dân nên “tiếng thơm” bay xa. Truớc đây nếu nước khoáng Bang chỉ quanh quẩn ba tỉnh Bình – Trị – Thiên thì bây giờ đã phủ khắp miền Trung, mở rộng ra đến Hà Nội, Hải Phòng và kéo thẳng một vệt dài lên tận các tỉnh biên giới phía Bắc. Sản lượng từ 3 đến 7,5 triệu lít/năm và kế hoạch của dự án đang nâng lên 15 triệu lít/năm.
Ngoài nguồn nước khoáng kỳ diệu, suối Bang còn có một địa điểm thu hút du lịch tham quan du lịch. Nếu Phong Nha hấp dẫn khách bởi kiến trúc thiên nhiên kỳ vĩ thì suối Bang lại lôi cuốn du khách bởi cảnh sắc nên thơ huyền ảo. Bên dòng nước khoáng nóng sôi sung sục, mịt mù hơi nước, du khách có thể mượn nguồn nước để làm chín mọi thứ mà không cần dung đến lửa. đúng là một tặng vật của thiên nhiên dành cho mảnh đất Quảng Bình khiến cho những ai khi rời khỏi suối Bang luôn mang theo niềm nuối tiếc.
Chỉ một lần thôi suối Bang ơi.
Mà yêu thêm gió nhớ thêm trời
Chén nước uống xong kỳ diệu quá.
Như là môi đã chạm vào môi….
Trần Vỹ Dạ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Góp ý vào Dự thảo Báo cáo chính trị

Cần đầu tư thỏa đáng cho du lịch.
Thực hiện chỉ đạo của Ban chấp hành Đảng ủy cơ quan tổng cục Du lịch và Công đoàn ngành thương mại – du lịch, Ban chấp hành Công đoàn cơ quan Tổng cục du lịch đã tổ chức cho các đoàn viên chưa phỉ là Đảng viên đóng góp ý kiến vào Dự thảo Báo cáo Chính trị trình Đại hội Đảng lần thứ IX. Hầu hết các công đoàn viên đều nhất trí với nội dung của Dự thảo và đưa ra những ý kiến đóng góp tập trung vào những vấn đề sau đây:
Về phần xây dựng Đảng: Xuất phát từ nhận thức Đảng ta là Đảng cầm quyền, chịu trách nhiệm cao nhất về vận mệnh đất nước và dân tộc, nhiều ý kiến cho rằng đội ngũ Đảng viên phải đông về số lượng nhưng phải xứng đáng như Bác Hồ: “Đảng viên là người đầy tớ trung thành của dân, do dân và vì dân”.
Ngoài việc ra những Nghị quyết chung, Đảng cần có chỉ tiêu kết nạp Đảng viên mới cho từng cơ sở Đảng; cần có kỷ luật thích đáng, thậm chí khai trừ ra khỏi Đảng những Đảng viên có tư cách hoặc có sai phạm để Đảng viên thực sự là những tấm gương về phẩm chất đạo đức, lao động, học tập cho quần chúng noi theo.:
Đề nghị xem xét lại phần mở đầu vì qua bức tranh toàn cảnh và bức tranh cụ thể về cách mạng thế giới và cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX chưa nêu bật được sự hát triển vững chắc của xã hội Việt Nam và con đường xây dựng Chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam trong tương lai.
Về phần “Đẩy mạnh cải cách và hoàn thiện Nhà nước, phát huy dân chủ, tăng cường pháp chế: Nhiều ý kiến cho rằng Dự thảo cần nêu lên các biện pháp cụ thể để xây dựng được nhà nước Pháp quyền Xã hội chủ nghĩa thực sự của dân, do dân và vì dân. Dự thảo nêu lên nội dung mở rộng dân chủ ở tất cả các lĩnh vực kinh tế, chính trị đến văn hóa – xã hội chứ không phải ở 2 mục phần X như trong Dự thảo. Đối với tệ nạn tham nhũng, đề nghị Đảng và Nhà nước ta đưa ra những giải pháp cụ thể.
Đối với sự phát triển của ngành du lịch: Để ngành Du lịch sớm trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của đất nước, ngay trong những năm đầu của thế kỷ 21, các đoàn viên công đoàn rất mong Đảng và Nhà nước có chính sách đầu tư thỏa đáng cho du lịch từ khâu xây dựng cơ sở vật chất, khâu đào tạo cán bộ đến công tác tuyên truyền quảng bá. Đồng thời, Nhà nước cần có chính sách khuyến khích đầu tư trong hoạt động du lịch có thể năng cao chất lượng dịch vụ và thực sự trở thành ngnh kinh tế mũi nhọn của Việt Nam.
100 dự án kêu gọi vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài.
Hiện nay, Bộ kế hoạch và Đầu tư đang hoàn thành danh sách kêu gọi vốn đầu tư trực tiếp của nước ngoài; gồm khoảng 100 dự án về dầu khí, cơ khí dệt may, điện và thiết bị điện, hóa chất, phan bón, khoáng sản, nông nghiệp và phát triển nông thôn, viễn thông, du lịch và dịch vụ… Bộ đang lấy ý kiến đóng góp của nhiều đơn vị có liên quan trong nước khi trình Chính phủ phê diệt.
Tăng 20% vốn đầu tư trong nước.
Năm 2001, Việt Nam dự định tăng 20% vốn trong nước (khoảng 15.000 tỷ đồng, tương đương 10,34 tỷ USD và tăng 30 % tổng sản phẩm quốc nội GDP nhằm thúc đẩy tăng trưởng kinh tê. Chính phủ sẽ đầu tư 2,7 nghìn tỷ đồng (186,2 triệu USD) để hát triển mạng điện ở 671 xã thuộc 32 tỉnh rong cả nước. Ngoài ra, Chính phủ sẽ điều chỉnh các kế hoạch sản xuất lúa gạo, cà phê, tiêu, điều nhằm đảm bảo an toàn lương thực và xuất khẩu, trợ giúp nhân dân ở Đồng bằng sông Cửu Long, nuôi tôm ở vùng ven biển miền Trung.
Nguyễn Quỳnh Hoa – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11(176)2001