Chuyện hướng dẫn viên ăn… đòn – Phần 2

“Năm ngoái tôi được nhận vào Công ty G., doanh nghiệp tư nhân kinh doanh lữ hành quốc tế nổi tiếng ở Hà Nội. Lần đó tôi dẫn một đôi nam nữ thanh niên người Ixrael đi tour Tây Bắc, khách chỉ thuê hướng dẫn viên và lái xe. Dọc đường vào quán ăn uống xong, khách liền bắt hướng dẫn viên và lái xe phải trả tiền vì đã “mua tour trọn gói”(!). Tôi khản cổ giải thích thì họ chửi rủa: “Riêng tiền hướng dẫn viên và lái xe đã quá đắt rồi, công ty chúng mày lừa đảo tao. Mày phải trả lại tiền cho tao ngay!” và nhiều cụm từ tục tĩu không có trong từ điển Anh – Việt. Không khí hai bên trở nên căng thẳng. Một lúc sau, khách chủ động xin lỗi đã trót hơi… nặng lời, hướng dẫn viên thực ra không có lỗi gì cả. Lên Sapa, khách phải xì tiền túi mua vé 5000đồng/người vào thăm bản Cát Cát, màn chửi bới lại tiếp tục. Tôi vừa mở miệng giải thích liền bị người đàn ông xông vào đánh luôn. Vì uy tín của công ty, vì sợ mất việc, tôi cắn răng chịu nhịn suốt cả tour 5 ngày 4 đêm, cứ hễ khách phải trả tiền ăn, phí tham quan là chu kỳ chửi bới – giải thích – xin lỗi lại tái diễn”.
Cầu mong hai chữ “bình yên”?
Nguyên nhân dẫn đến việc khách nước ngoài “thượng cẳng chân” với hướng dẫn viên khá nhiều. Hợp đồng thỏa thuận giữa công ty lữ hành với khách không được giải thích rõ ràng, giá tour của ta đắt, các tệ nạn và yếu tố khách quan (đường xá, thời tiết) tác động xấu đến tâm lý khách. Hơn nữa trình độ một số hướng dẫn viên không đáp ứng được yêu cầu của khách (chưa kể đến những vị tự phong mình là hướng dẫn viên thì… thôi rồi!). Ngoài ra tính cách, lối ứng xử của khách nước ngoài có nhiều khác biệt: nóng tính, quen sòng phẳng… (cá biệt có cả khách “bợm” nữa). Một thực tế hiện nay đang phá hoại uy tín của ngành Du lịch là khá nhiều quán cà phê, cơm bụi, cửa hàng cho thuê xe phục vụ Tây “ba lô” kiêm luôn móc nối, cung cấp hướng dẫn viên cho khách nào muốn đi du lịch rẻ tiền. Dĩ nhiên trình độ của những “hướng dẫn viên” này chỉ có Tây mới biết!
Theo ông Đỗ Hiến, phó giám đốc công ty du lịch 12, nếu “chuyện ấy” xảy ra ở công ty ông, hướng dẫn viên phải bình tĩnh, không nên đánh lại, không được bỏ khách giữa chừng, có gì về công ty giải quyết xem ai đúng, ai sai. Tuy nhiên tốt nhất vẫn là cố gắng giải quyết mọi mâu thuẫn (nếu có) giữa hai bên một cách êm đẹp. Ông Vũ Đình Thụy- giám đốc công ty du lịch và thương mại Hà Nội cho biết: “Chúng tôi quy định hướng dẫn viên đưa khách đi tour phải gọi điện về công ty báo cáo tình hình kịp thời giải quyết các tình huống nảy sinh. Tuy nhiên người hướng dẫn viên cũng như con dâu trăm họ phục vụ đủ hạng khách nên phải xem xét lỗi thuộc về bên nào kẻo oan cho hướng dẫn viên”.
Hạnh tâm sự: “Gặp phải dạng khách “trời ơi”, hướng dẫn viên nào còn muốn gắn bó với nghề chỉ ngậm đắng nuốt cay. Báo cáo “sếp” ư, nhờ họ nghĩ cậu phải thế nào khách mới nổi nóng chứ? Lần sau bố ai dám giao “thượng đế” cho mình nữa”. Chia tay tôi anh nhắc đi nhắc lại: “Cậu cứ viết đi, để thiên hạ thấy cái đứa suốt ngày đi cùng Tây có lúc phải nuốt nước mắt vào trong đấy. Những này, nhớ đừng viết tên thật của tớ đó, “ảnh hưởng” lắm!”.
Trịnh Minh – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Chuyện hướng dẫn viên ăn… đòn – Phần 1

Làm nghề hướng dẫn viên du lịch quốc tế kể ra có lắm kiểu “ăn”. Đưa khách tới mua hàng ở “cơ sở ruột”, hướng dẫn viên được chủ cửa hàng tươi cười trả hoa hồng cho công chỉ trỏ. Anh nào không lỏi “ăn” bằng cách bớt xén các tiêu chuẩn của khách… Duy chỉ có ăn… đòn thì chẳng hướng dẫn viên nào thích cả!
Tình huống không có trong sách
Đưa khách đi du lịch dù nhiều hay chỉ một ngày, người hướng dẫn viên vẫn hết lòng phục vụ với mong muốn đó là tour an toàn, bổ ích, vui vẻ với cả hai bên (niềm vui sẽ lớn hơn nữa nếu lúc chia tay, khách hài lòng “boa” cho hướng dẫn viên ít nhiều!). Tuy nhiên do một số nguyên nhân khác nhau, đôi khi hướng dẫn viên và khách lâm vào cảnh “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt”. Dù rất hãn hữu, đã có trường hợp mâu thuẫn giữa hai bên không thể giải quyết bằng lời.
Hướng dẫn viên H.Th của công ty du lịch H. tại Hà Nội một lần nhận lệnh đưa nam thanh niên người Châu u lên Sapa bằng xe com-măng-ca. Đến Yên Bái, đường xấu dần, thức ăn bản địa không hợp những cái dạ dày trời u xa xôi nên khách bắt đầu cáu, vặn vẹo hướng dẫn viên sao lại dẫn đi con đường vất vả thế? Th. giải thích chính các ông đã chọn mua tour này, và lại phong cảnh miền Tây Bắc của đất nước chúng tôi cũng đẹp đấy chứ. Ba vị khách bực đội đồng thanh đồi quay về, Th. không gọi điện về cty mà cố thuyết phục khách đi tiếp. Xúi quẩy thế nào, từ thị xã Lào Cai lên Sapa đến gần cầu Móng Sến mọi người phải xuống xe đi bộ qua đoạn đường đang sửa. Khác được dịp “bung” ra đủ thứ chuyện khó chịu đã gặp phải từ khi đến Việt Nam. Hướng dẫn viên vặc lại. Có lẽ không giữ nổi bình tĩnh, cả ba xông vào “tần” cho Th. một trận nên thân. Th. Ăn đòn đau đùng đùng định bỏ về trước những bác lái xe ngăn lại, yêu cầu phải đưa khách về Hà Nội vì sự an toàn của khách và uy tín của Công ty. Sau tour “đau đến già”, Th. quyết định giải nghề.
Nguyễn Thắng, một hướng dẫn viên giàu kinh nghiệm thường xuyên có bài đăng trên Tuần Du Lịch kể cho tôi nghe tình huống không biết nên cười hay mếu anh đã chứng kiến. Tại lăng Minh Mạng một thanh niên khoa chân múa tay “hướng dẫn” bằng thứ tiếng Anh giả cầy cho một du khách người Nhật đã đứng tuổi. Lắng nghe, anh Thắng giật mình thấy “hướng dẫn viên” nhầm lẫn lung tung, chuyện râu vua này cắm cằm vua kia. Bất ngờ ông khách giang tay tát đánh “bốp” vào mặt anh chàng ba hoa, mắng: “Mày không xứng đáng làm hướng dẫn viên du lịch. Ngay cả lịch sử nước mày mà cũng không biết”. Hóa ra “hướng dẫn viên” là anh chạy bàn trong một quán cơm ở đường Phạm Ngũ Lão (Thành phố Huế), tưởng làm hướng dẫn viên ngon ăn đã gạ ông khách thuê mình đưa đi tham quan cố đô. Ai dè với phải vị khách ham hiểu biết, đã “nghiền nát” mấy quyển guide book, lòe sao nổi!
Trong khi đi tìm tư liệu cho bài viết chẳng mấy vui vẻ, tôi tình cờ gặp Hạnh (cứ tạm gọi anh như vậy) – anh bạn cũ đang đánh thuê cho một vài công ty lữ hành tư nhân theo phương châm “đâu có tiền là ta tới ngay”. Biết mục đích của tôi, anh vỗ đùi cười to: “Nhân chứng sống ngay trước mặt, việc gì phải tìm ở đâu nữa”. Tôi chỉ còn biết vội vàng giở sổ tay ghi lại kỷ niệm ngậm ngùi của người hướng dẫn viên.
Trịnh Minh – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Khách sạn Quê Hương – hành trình lũy tiến

Ở Nha Trang Khánh Hòa có tất cả 142 khách sạn, chưa kể một số lượng lớn nhà khách, nhà trọ. Vì vậy, kinh doanh khách sạn ở Nha Trang thực sự là một cuộc chiến quyết liệt giữa cung và cầu.
Trong bối cảnh khó khăn chung của ngành du lịch trong cả nước, du lịch Khánh Hòa đang đứng trước thử thách hết sức nặng nề vì sự phát triển ồ ạt của loại hình kinh doanh khách sạn. Trong lúc nhiều khách sạn ở Nha Trang kinh doanh thua lỗ dẫn đến nguy cơ phá sản thì vẫn có những khách sạn làm ăn phát đạt. Một trong những khách sạn có sức tăng trưởng khá là khách sạn Quê Hương. Đây là một trong bảy khách sạn lớn của công ty du lịch Khánh Hòa, năm 1997 năm đầu tiên bước vào kinh doanh, khách sạn Quê Hương đạt công suất buồng phòng 32%, doanh thu 5,4 tỷ đồng năm 1998 đạt công suất buồng phòng 55%, doanh thu 8,4 tỷ đồng, sáu tháng đầu năm 1999 đạt công suất buồng phòng trên 65%, dự kiến đạt doanh thu trên 10 tỷ đồng. Đây thực sự là hành trình lũy tiến của một khách sạn trong thời điểm hết sức khó khăn của ngành kinh doanh này.
Để tìm hiểu ý nghĩa của những con số nói trên, chúng tôi tìm gặp anh Nguyễn Ngọc Liên – Giám đốc Khách sạn Quê Hương – ngõ hầu tìm lời giải đáp cho hành trình lũy tiến đầy sức thuyết phục này:
-Thưa anh, điều kiện nào đã giúp anh và khách sạn của anh hoạt động hiệu quả ?
-Chúng tôi có được những điều kiện hết sức thuận lợi. Trước hết khách sạn Quê Hương nằm trên mặt đường Trần Phú, con đường du lịch đẹp nhất của thành phố biển Nha Trang. Khách sạn được thiết kế hài hòa với môi trường sinh thái và tọa lạc trong một khuôn viên rộng rãi thoáng mát. Đó là điều kiện thuận lợi trước tiên mà chúng tôi có được. Thứ nữa, khách sạn Quê Hương là một khách sạn mới được xây dựng năm 1997. Đây là khách sạn tiêu chuẩn 3 sao được đầu tư vào loại tốt nhất ở Nha Trang hiện nay, với tổng số 67 buồn ngủ tiêu chuẩn quốc tế, hệ thống thang máy hiện đại, nhà hàng sang trọng lịch thiệp, bể bơi rộng rãi thoáng đãng, các dịch vụ kèm theo như: dịch vụ kiều hối, phương tiện thông tin, phương tiện chuyên chở, dịch vụ karaoke, massages được tổ chức tốt đáp ứng nhu cầu của khách mọi nơi mọi lúc. Cũng cần phải nói thêm rằng, chúng tôi có đội ngũ nhân viên phục vụ được đào tạo cẩn thận, có tay nghề cao, tinh thần phục vụ tận tâm, tận lực. Ngoài ra, tôi còn có 3 phó giám đốc, mỗi người chịu trách nhiệm một phần việc trọng yếu của khách sạn. Chính họ đã giúp tôi vượt qua nhiều khó khăn, đưa khách sạn từng bước phát triển. Khách sạn Quê Hương cũng nhận được sự quan tâm, ủng hộ hết lòng của công ty du lịch Khánh Hòa, đơn vị chủ quản đã trở thành người đỡ đầu đúng nghĩa, tạo điều kiện cho sự thành công của chúng tôi.
-Đó là những điều kiện thuận lợi căn bản, nhưng có lẽ với các anh khó khăn cũng không ít?
-Vâng, khó khăn thì vô vàn và cũng thiên hình vạn trạng, thật khó mà lường trước, nhưng nói chung, chúng tôi luôn tìm cách vượt khó và phải hết sức cố gắng để tìm được những đối sách hợp lý. Trước hết, nguồn khách đến lưu trú tại khách sạn chưa được khai thác từ bên ngoài một cách chủ động mà chủ yếu do các trung tâm lữ hành tư nhân từ Thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội đến ký hợp đồng. Vì vậy giá bán phòng không được như ý muốn, lợi nhuận thấp, nhưng vẫn phải chấp nhận và để bù cho những thiệt thòi trên chúng tôi cố gắng giảm các chi phí không cần thiết đến mức tối đa. Hiện nay, hệ thống khách sạn mini ở Nha Trang bộc phát mọc như nấm. Họ giảm giá thuê phòng thấp đến mức vô lý làm cho các khách sạn lớn thuộc doanh nghiệp nhà nước lắm phen điêu đứng. Riêng về điểm này, các cơ quan nhà nước cần phải có biện pháp quản lý, kiểm tra và nhất là phải quy định mặt bằng giá cả tối thiểu để chống sự phá giá một cách tùy tiện. Đối với khách sạn chúng tôi, khách lưu trú nước ngoài chiếm 70% chủ yếu là người Đức, Pháp, Phần Lan, Mỹ và Úc. Vì vậy, vấn đề an ninh trật tự khu vực bên ngoài khách sạn lắm lúc thật nan giải. Một số thành phần bất hảo bảo kê gái làm tiền dọc đường Trần Phú thường gây ra những vụ tranh giành ẩu đả mất trật tự làm phiền khách du lịch. Tình hình này gần đây có giảm, nhưng nói chung chúng ta chưa có được một mô trường du lịch lành mạnh. Việc ban hành pháp lệnh về du lịch là một thuận lợi lớn đối với ngành du lịch, vấn đề là phải triển khai một cách cụ thể và tiến hành đồng bộ ở tất cả các ngành chức năng.
-Xin cảm ơn anh, chúc Khách sạn Quê Hương ngày càng giảm thiểu tối đa những nỗi khó khăn trên và giữ được sự tăng trưởng lũy tiến, xứng đáng với danh hiệu lá cờ đầu của công ty du lịch Khánh Hòa trong những năm tới.
Trần Chấn Uy – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Điều chỉnh quy hoạch chung thành phố Huế đến năm 2020

Ngày 10/8, Thủ tướng Phan Văn Khải đã ký quyết định số 166/1999/QĐ-TTg về việc phê duyệt điều chỉnh Quy hoạch chung thành phố Huế đến năm 2020. Theo đó, thành phố Huế sẽ trở thành mộ trung tâm văn hóa – du lịch, giáo dục đào tạo y tế chuyên sâu của khu vực miền Trung. Phạm vi quy hoạch và định hướng phát triển không gian bao gồm thành phố Huế và các đô thị vệ tinh thuộc các đô thị vệ tinh thuộc các huyện Phú Vang, Hương Trà, Hương Thủy với bán kính ảnh hưởng từ 13 đến 15 km.
Thành phố Hồ Chí Minh: Thành lập ban chỉ đạo các ngày lễ lớn năm 2000.
UBND thành phố Hồ Chí Minh vừa ra quyết định thành lập Ban chỉ đạo các ngày lễ lớn năm 2000. Ban chỉ đạo gồm 16 thành viên, do ông Trần Văn Tạo, Ủy viên Thường vụ, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Thành ủy làm trưởng ban; bà Phạm Phương Thảo, Phó chủ tịch UBNDTP làm phó ban; ông Lê Hồng Liêm, Giám đốc sở VH-TT là Ủy viên thường trực. Nhiệm vụ của Ban chỉ đạo gồm dự thảo kế hoạch, kinh phí; quản lý điều phối kinh phí; triển khai điều hành các chương trình kế hoạch lễ hội năm 2000.
Lào Cai: Thêm 3 di tích lịch sử – Văn hóa quốc gia
Vừa qua, Sở văn hóa – thông tin Lào Cai và các huyện tổ chức lễ đón nhận 3 di tích lịch sử – văn hóa Quốc đã được Bộ Văn hóa – Thông tin phê duyệt. Đó là các di tích kiến trúc khu nhà Hoàng A Tưởng (Huyện Bắc Hà), di tích cách mạng Phố Ràng (Huyện Bảo Yên) và di tích danh thắng Mường Vi (Huyện Bát Xát).
Như vậy cho tới nay, Lào Cai đã đó nhận 7 di tích văn hóa lịch sử cấp Quốc gia (trước đó là Bãi đó cổ Sa Pa, Đền Thượng, Đền Bảo Hà và khu di tích cách mạng Cam Đường).
Tin thêm về vụ sạt lở ở khu du lịch Sa Huỳnh (Quảng Ngãi)
Sau báo cáo của ngành chức năng và báo Quảng Ngãi, báo Tuần Du lịch đăng phóng sự “Khu du lịch Sa Huỳnh trước nguy cơ xâm thực của biển”, UBND tỉnh Quảng Ngãi vừa có công văn do Phó Chủ tịch UBND tỉnh Trần Lê Trung ký giao cho Sở Nông nghiệp – Phát triển nông thôn phối hợp với các sở thương mại – du lịch, xây dựng, kế hoạch đầu tư… tiến hành khảo sát, đánh giá lại tác động của biển đối với khu du lịch Sa Huỳnh và đề xuất phương án xử lý ngay trước khi mùa mưa bão đến. Được biết, thời gian qua, tại đây, sóng biển vẫn tiếp tục xâm thực, cuốn trôi nhiều dừa, dương liễu của khu du lịch, bờ biển tiếp tục bị khoét sâu thêm 4-8 mét.
Đà Nẵng: Hành hung nhân viên khách sạn, 4 tên bị bắt.
14 giờ ngày 9/8/1999, tên Nguyễn Phú Cường (1979) trú ở 3/16 Trưng Nữ Vương và Nguyễn Văn Hưng (1977) ở phường Hòa Cường, quận Hải Châu, Đà Nẵng vào phòng giặt ủi của khách sạn Mỹ Khê, quận Sơn Trà giở trò sàm sỡ với chị H. nhân viên khách sạn. Các anh Nguyễn Tần Hưng, Nguyễn Thành Trung, Đặng Văn Đáng – nhân viên bảo vệ can ngăn liền bị bọn chúng dùng hung khí đánh gây thương tích, anh Đáng bị gãy tay trái. Nhận được tin báo, công an phường Phước Mỹ đã đến bắt giữ 2 tên chuyển cho công an quận. Sau khi thấy đồng bọn bị bắt, 7 tên khác vác dao, mã tấu kéo vào khách sạn gây rối bị công an phường tiếp tục bắt Lê Đình Thảo (1980) trú phường Chính Gián và Hà Vĩnh Ninh – trú phường Hòa Cường, thu được 2 dao nhọn. Công an quận Sơn Trà đang khẩn trương làm rõ.
V.T-Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-34(86)-1999

“Xóm trắng – điểm nhức nhối mới của Hà Nội”

Báo Tuần Du lịch số 24 ra ngày 14/6/1999 có đăng bài: “Xóm trắng – điểm nhức nhối mới của Hà Nội” của tác giả Thái Hồng Thịnh. Bài báo trên nêu về tình hình tệ nạn mại dâm và ma túy ở khu vực xóm Mới xã Tân Triều giáp ranh với phường Thanh Xuân Nam, quận Thanh Xuân. Về nội dung bài báo này, ngày 27/8/1999 công an huyện Thanh Trì có ý kiến như sau:
“… Về tình hình tệ nạn ma túy và mại dâm nêu trong bài báo trên về cơ bản là có thật nhưng ở vào thời điểm từ năm 1997 đến tháng 5/1998. Sau khi đánh giá tình hình ở địa bàn này tháng 3/1998 công an huyện Thanh Trì đã báo cáo giám đốc Công an thành phố và lập kế hoạch số 69/CATT tập trung giải quyết tình hình ở địa bàn phức tạp này. Ngoài việc báo cáo Công an thành phố nhất là các phòng PC14, PC17 hỗ trợ, công an huyện Thanh Trì và ban chỉ đạo phòng chống ma túy quận Thanh Xuân xây dựng, triển khai và thực hiện kế hoạch 01 liên kết giải quyết tình hình tệ nạn ma túy mại dâm ở khu vực này. Qua một năm tập trung thực hiện tháng 7/1999 công an huyện Thanh Trì đã sơ kết đánh giá kết quả giải quyết tình hình tệ nạn trên địa bàn này. Trong 1 năm (từ 6/1998-6/1999) các lực lượng công an đã phát hiện bắt giữ 30 vụ phạm tội về ma túy gồm 51 đối tượng, bắt giữ 7 vụ 22 đối tượng tổ chức mại dâm và đã lập hồ sơ để truy tố trước pháp luật. Qua 1 năm thực hiện kế hoạch này đã xây dựng được đội ngũ cán bộ cơ sở của xóm Mới (trước kia không có) đưa phong trào quần chúng tham gia đấu tranh chống tội phạm bước đầu tiên hoạt động có hiệu quả. Hiện tượng mua bán ma túy, hoạt động mại dâm công khai không còn (so với đầu năm 1998 giảm từ 90-95%).
Báo Tuần Du Lịch cảm ơn Công an huyện Thanh Trì đã cung cấp các bạn đọc những thông tin khả quan ở một địa bàn nhiều khó khăn và phức tạp của Hà Nội.
Phê duyệt chương trình hành động du lịch Đà Nẵng năm 2000
Ngày 9/9/1999, Uỷ ban nhân dân thành phố Đà Nẵng đã ban hành Quyết định số 112/1999/QĐ-UB ngày 9/9/1999 phê duyệt Chương trình nhằm mục đích tạo bước chuyển biến mới trong nhận thức về vai trò, vị trí du lịch trong điều kiện hội nhập; Nâng cao hơn nữa trách nhiệm của các ngành, các cấp trong việc giữ gìn, tôn tạo và khai thác hợp lý tài nguyên du lịch, từng bước khẳng định du lịch là ngành kinh tế quan trọng trong cơ cấu kinh tế – xã hội của thành phố. Hình thành một số sản phẩm chủ lực mang tính chất đặc thù của địa phương nhằm hấp dẫn khách du lịch; Phấn đấu năm 2000 đón 340.000 lượt khách du lịch, trong đó khách quốc tế là 125.000 lượt khách, đạt tốc độ phát triển từ 15-20%/năm.
Chương trình gồm 5 nội dung chính với các đề tài, dự án cụ thể: đầu tư, nâng cấp các điểm, khu du lịch chính; tuyên truyền, quảng bá du lịch; xúc tiến điểm đến Đà Nẵng; nâng cao chất lượng sản phẩm, chất lượng phục vụ khách và cải thiện môi trường du lịch. Ban chỉ đạo Du lịch thành phố là cơ quan giúp Uỷ ban nhân dân thành phố chỉ đạo triển khai thực hiện Chương trình hành động, Sở du lịch là cơ quan thường trực của Ban chỉ đạo có trách nhiệm theo dõi tình hình thực hiện và báo cáo kết quả thực hiện Chương trình cho Ban chỉ đạo.
Ngô Thị Hoàng Anh – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Các sự kiện du lịch năm 2000

Sáu chương trình hành động trên được triển khai trong 2 năm 1999-2000 và các năm đầu thế kỷ 21, chuẩn bị cho việc tổ chức năm du lịch Việt Nam (dự định tổ chức vào năm 2002). Năm 2000 là năm giao thừa giữa hai thiên niên kỷ, sẽ tổ chức một loạt sự kiện tập trung như đã được đề cập trong nội dung của các chương trình. 7 sự kiện chính được chọn để chỉ đạo, hướng dẫn chuẩn bị và triển khai trong phạm vi cả nước.
Sự kiện thứ nhất: Đón xuân tại cội nguồn (Giao thừa 1999-2000);
Sự kiện thứ hai: Du lịch lễ hội và các sự kiện du lịch tại các địa phương. Tập trung vào một số lễ hội chính Chùa Hương, đền Hùng, Festival – Huế 2000, Múa mâm đồng Nam Bộ, Núi Bà Đen – Tây Ninh. Ngoài ra các địa phương chọn vài lễ hội chính, đặc thù;
Sự kiện thứ ba: Kỷ niệm các ngày lễ lớn của đất nước (70 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam; 55 năm ngày thành lập nước; 25 năm giải phóng miền Nam; 110 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh);
Sự kiện thứ tư: Kỷ niệm 40 năm ngày thành lập ngành Du lịch Việt Nam. Năm 2000 sẽ kỷ niệm 40 năm ngày thành lập ngành Du lịch Việt Nam (9/7/1960 – 9/7/2000). Ngành Du lịch Việt Nam sẽ tổ chức một loạt các hoạt động vào dịp này để kỷ niệm ngày thành lập đồng thời đẩy mạnh công tác của ngành, trong đó việc tổ chức hội thi lễ tân, hội thi hướng dẫn dẫn viên giỏi,…từ cơ sở, các địa phương đến toàn Ngành;
Sự kiện thứ năm: Đăng cai tổ chức Ngày Du lịch thế giới 27/9/2000 (Nếu được tổ chức Du lịch thế giới chấp nhận).
Sự kiện thứ sáu: Du lịch gắn với các sự kiện thể thao, văn hóa, hội nghị, hội thảo quốc tế.
Văn hóa: kết hợp giữa Du lịch và Văn hóa, nhân dịp các hội thi, liên hoan văn hóa truyền thống khu vực, hội thi xiếc quốc tế, thi hoa hậu khu vực, biểu diễn của các bạn nhạc nổi tiếng, tổ chức các chương trình du lịch hấp dẫn để thu hút khách.
Thể thao: phối hợp với Ủy ban Thể dục Thể thao để chọn lựa và đăng cai một số cuộc thi đấu quốc tế ở Việt Nam. Lồng ghép với các chương trình du lịch, các cuộc thi đấu quốc tế này hấp dẫn nhiều khách du lịch đến Việt Nam.
c-Hội nghị, hội hảo quốc tế: phối hợp với các bộ, ngành tăng cường đăng cai tổ chức các hội nghị, hội thảo quốc tế để trong tương lai Việt Nam trở thành một trung tâm hội nghị quốc tế.
Sự kiện thứ bảy: Giao thừa Thế kỷ (Giao thừa 2000-2001).
Mỗi sự kiện này sẽ có kế hoạch tổ chức riêng, cụ thể. Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch sẽ phối hợp với các Ban tổ chức kỷ niệm các ngày lễ lớn, các sự kiện chung của cả nước, lồng ghép với kế hoạch chung để triển khai có hiệu quả.
Tổ chức thực hiện
Về mặt tổ chức:
Ở Trung ương
Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch trực tiếp chỉ đạo Chương trình quốc gia về Du lịch và tổ chức các sự kiện Du lịch Việt Nam năm 2000.
-Tổng cục Du lịch và cơ quan thường trực của Ban chỉ đạo. Tổng cục Du lịch thành lập một bộ phận thường trực (Ban Thư ký của Ban Chỉ đạo Nhà nước về du lịch trực tiếp làm thường trực chương trình); sẽ hình thành một số tiểu ban. Mỗi tiểu ban chịu trách nhiệm trực tiếp một chương trình do một Phó Tổng cục trưởng phụ trách, có các Vụ chủ trì, có cán bộ chuyên trách và bán chuyên trách, phối hợp với các bộ, ngành, địa phương để triển khai các hạng mục của chương trình.
Ở các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương
Tùy theo yêu cầu và điều kiện từng nơi, Chủ tịch tỉnh, thành phố có thể quyết đinh thành lập Ban Chỉ đạo Du lịch tỉnh, thành phố, do Chủ tịch (hoặc Phó Chủ tịch) UBND tỉnh, thành phố là Trưởng ban, Giám đốc Sở Du lịch là Phó ban thường trực. Ban Chỉ đạo của tỉnh, thành phố có phương án, kế hoạch trình UBND tỉnh, báo cáo Tổng cụ Du lịch để triển khai Chương trình hành động tại địa phương…
Hà Việt – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Cụm du lịch thị xã Bắc Giang

Từ nay đến năm 2005, tỉnh Bắc Giang tập trung đầu tư 5 trọng điểm là Cụm du lịch Thị xã Bắc Giang; Khu du lịch thắng cảnh Suối Mỡ (Lục Nam); Khu du lịch Khuôn Thần (Lục Ngạn); Cụm du lịch Yên Thế; Cụm du lịch Hiệp Hòa (ATK2-Y Sơn). Trước hết xin giới thiệu Cụm du lịch Thị xã Bắc Giang.
Thực chất của dự án Cụm du lịch Thị xã Bắc Giang là xây dựng liên hoàn các khu công trình trung tâm phục vụ du lịch – dịch vụ gồm:
Khách sạn Bắc Giang: nâng cấp đủ tiêu chuẩn 2-3 sao, đầu tư thiết bị, phương tiện vận tải du lịch để phục vụ chuyên tuyến du lịch trọn gói.
Khách sạn ga Bắc Giang: đầu tư gọi vốn liên doanh để xây dựng khách sạn tiêu chuẩn 3 sao đủ điều kiện phục vụ khách trong và ngoài nước.
Nhà Bảo tàng ga Bắc Giang: tiếp tục đầu tư xây dựng để khánh thành sớm đưa vào sử dụng trong năm 2000.
Khu công viên Bắc Giang: cải tạo, nâng cấp khu công viên và hai hồ nằm trong khu vực thị xã thành điểm vui chơi giải trí hiện đại.
Khu liên hợp thể thao trung tâm: đưa nhà thi đấu thể thao trung tâm vào sử dụng có hiệu quả, tiếp tục cải tạo và nâng cấp sân vận động Thị xã Bắc Giang đạt tiêu chuẩn quốc tế.
Khu di tích Thành Xương Giang: đầu tư, tôn tạo, khôi phục và bảo vệ di tích Thành Xương Giang thành điểm tham quan du lịch hấp dẫn du khách. Phối hợp giữa thương mại du lịch với ngành văn hoá biên soạn tài liệu tuyên truyền mở hội Xương Giang thành lễ hội truyền thống hàng năm.
Phát triển điểm du lịch cuối tuần Quảng Phúc, xúc tiến ngay việc lập quy hoạch chi tiết và dự án khả thi điểm du lịch này trong năm 2000. Đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng bao gồm đường giao thông, đường điện cơ sở nước sạch xây dựng nhà nghỉ, tạo cảnh quan cây xanh, xây dựng khu camping trên núi; phát triển các loại hình du lịch leo núi, cắm trại câu cá, quy hoạch toàn bộ 2 dãy núi và diện tích mặt nước ở điểm du lịch nghỉ cuối tuần Quảng Phúc để phục vụ phát triển du lịch.
Trần Hùng – Tuần Du lịch – Số 39(91) 29/9 -4/10/1999

Một lần nữa chính trường Nga lại không yên

Ngày 9/8/1999, trong một quyết định không mấy bất ngờ đối với những chuyên gia về chính trường Nga, nhưng bất ngờ với người dân Nga và thế giới – Tổng thống B. Yeltsin cách chức Thủ tướng Sergei Setpashin va toàn bộ chính phủ do ông này đứng đầu. Đây là lần thứ ba trong vòng một năm trở lại đây, Tổng thống Nga lần lượt thay ba Thủ tướng.
Người mới nhất được đặt vào ghế Thủ tướng của nước Nga là ông Vladimir Putin, 47 tuổi, nguyên là Giám đốc cơ quan an ninh liên bang kiệm Thư ký hội đồng an ninh quốc gia.
Cùng ngày Tổng thống Nga cũng ký quyết định tổ chức cuộc bầu cử Đuma quốc gia vào ngày 19/12/1999.
Sự thay đổi chính phủ và người dứng đầu chính phủ tại Nga trong những năm gần đây được xem như chuyện “cơm bữa”: nếu tính từ tháng 4/1998, đến nay, Nga đã có đến 4 người được giao trọng trách Thủ tướng chính phủ: Sergei Kiriyenko, Yevgeny Primakov, S.Stepashin và nay là v. Putin. Ông S. Stepashin được giao chức Thủ tướng ngày 12/5/1999.
Việc cách chức Thủ tướng Stepashin và chính phủ Nga được dự báo trong những ngàygần đây, khi trên chính trường Nga xuất hiện các khối tranh cử vào Đuma quốc gia, trong đó khối “Tổ Quốc – Toàn Nga” có vị thế lớn có thể giành thắng lợi trong cuộc bầu cử tới và nếu điều này xảy ra thì cuộc bầu cử Tổng thống vào năm tới sẽ vượt ra ngoài tầm kiểm soát của ông B. Yeltsin, một điều mà Tổng Thống đương nhiệm của Nga đã phải hao tâm tốn sức không ít trong những năm gần đây, kể cả việc thay đổi chính phủ, để nắm cho chắc. Việc cách chức Thủ tướng gắn liền với việc bộ máy của Điện Cremli (Phủ tổng thống) đang củng cố đội ngũ chuẩn bị cho cuộc bầu cử tháng 12. Chính phủ của Thủ tướng Stapashin không làm hài lòng Cremli trong việc lôi kéo các địa phương ủng họ các phương án do Cremli đưa ra. Việc hai phong trào chính trị lớn của nước Nga là “Tổ quốc” và “Toàn Nga” liên kết với nhau được Cremli coi là thất bại lớn nhất của chính phủ và kết cục là chính phủ này phải ra đi để thay thế vào đó là một chính phủ có thể thực hiện được những ý định của Cremli nhằm hạn chế kết quả của phong trào “Tổ quốc – Toàn Nga” trong cuộc bầu cử đang tới gần
Trong khoảng 100 ngày cầm quyền, Thủ tướng S. Stepashin và chính phủ của ông đã có nhiều quyết định quan trọng nhằm đưa nước Nga ra khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế khởi phất từ tháng 8/1998 khi đồng Rúp Nga bị mất giá nghiêm trọng. Một trong những quyết định quan trọng trong thời gian này là thông qua chương trình phát triển du lịch, coi du lịch là một trong những ngành kinh tế lớn của nước Nga trong tương lai. Tuy nhiên, ông S. Stepashin đã không thể còn ở cương vị để đưa chương trình này đến kết quả.
Tân Thủ tướng V. Putin sinh ngày 7/10/1952 tại St. Petersburg, đã từng tốt nghiệp Cử nhân luật năm 1975, bắt đầu tham gia các hoạt động chính trị từ đầu những năm 1990 khi làm trợ lý cho ông Anatoly Sobchak, vị Thị trưởng “cứng đầu” của St. Petersburg, thành phố lớn thứ hai của Nga. Từ năm 1994 V. Putin là Phó Thị trưởng thứ nhất của St. Petersburg đặc trách các vấn đề quan hệ đối ngoại. Sau thất bại của ông Bobchak trong cuộc bầu cử ở St. Petersburg năm 1996, ông V. Putin đến Moscow phò tá cho Công ty kinh doanh bất động sản khổng lồ của Pavel Borodin, quản lý cả Điện Cremli nhiều khu nhà, bệnh viện, văn phòng ở thủ đô và có điều kiện tiếp xúc với cơ quan đầu não của nước Nga. Chưa đầy một năm sau, Putin tham gia vào cơ cấu chính quyền của Phủ tổng thống, đứng đầu Cục kiểm tra đặc trách các vấn đề về mối liên hệ giữa Phủ tổng thống với các khu vực của Nga, một vấn đề hệ trọng nhưng nhạy cảm gắn liền với sự tồn tại của nước Nga thống nhất. Tháng 7/1998, Tổng thống B. Yeltsin chính thức cử V. Putin làm người đứng đầu cơ quan An ninh Liên bang thay thế Nikolai Kovalyov. Từ tháng 3/99, V. putin được cử kiêm nhiệm chức Thư ký Hội đồng an ninh quốc gia, một chức vị được coi trọng không kém chức Thủ tướng ở đất nước rộng lớn nhất hành tinh này.
Nguyễn Chiến-Tuần du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Du lịch tình dục trẻ em – một vấn nạn đang được PATA quan tâm

Khoảng hai thập niên trở lại đây, trong du lịch đã xuất hiện một hình thức mại dâm đang bị ngành an ninh các nước tích cực triệt phá. Đó là Du lịch tình dục trẻ em.
Qua vỏ bọc du lịch, các “con yêu râu xanh” có điều kiện tiếp cận với các em nhỏ thuộc diện dễ bị “tấn công” ở các điểm du lịch. Mặt khác cũng qua con đường này, những tên ma cô môi giới mại dâm có nhiều cơ hội tiếp xúc với người nước ngoài để tìm kiếm khách hàng mà ít bị nghi ngờ. Du lịch tình dục trẻ em đặc biệt gia tăng ở những nơi mà luật pháp chưa thật sự nghiêm ngặt, hoặc chính quyền sở tại chưa kiên quyết nói “không” với hiện tượng này.
Cho nên, để bảo vệ các em, vấn đề cần thiết là vạch mặt những “con yêu râu xanh” và tích cực thực hiện các biện pháp ngăn ngừa, cách ly các em với sự hư hỏng. Cảnh sát chống Du lịch tình dục Úc đã có khuyến cáo rằng, những “con yêu râu xanh” thường nằm trong số những người nước ngoài sinh sống ngay tại điểm du lịch nào đó. Cần cảnh giác đối tượng này. Thông thường họ chính là khách du lịch hoặc nhà kinh doanh để kiếm niềm vui trên thân xác với các bé trai, bé gái bằng nhiều cách. Có thể lân la quen với trẻ em đường phố, hoặc có thể tới tận nhà các em, mua các em bằng một số tiền lớn làm lóa mắt cha mẹ các em, vốn là những kẻ hám tiền. Cũng có thể chúng dùng thủ đoạn dưới hình thức như bảo trợ, con nuôi…
Mới đây Interpol đã vạch trần một đường dây Du lịch tình dục trẻ em quốc tế. Đó là những tay buôn trẻ em, chuyên du lịch các nước Châu Á, Châu Mỹ latinh, Châu Phi, Đông u và Nam Thái Bình Dương để mua trẻ em về phục vụ cho mục đích tình dục. Vì sao chúng lại chọn những địa danh trên? Câu trả lời có thể khá rõ ràng: Nơi đây giá cả dễ chịu; chính sách mở cửa nhằm tận thu ngoại tệ đã bị những “con yêu râu xanh” lợi dụng; khủng hoảng kinh tế đẩy nhiều gia đình vào hoàn cảnh khó khăn, nhiều bậc cha mẹ phải nhắm mắt bán con…Tất cả điều đó đã đẩy các em vào con đường Du lịch tình dục trẻ em.
Điểm nóng về Du lịch tình dục trẻ em ở Đông Nam Á là Thái Lan, Campuchia và Việt Nam. Hiện Hiệp hội Du lịch châu Á – Thái Bình Dương (PATA) đang mở rộng dự án phòng chống vào khu vực này. Đã có những việc làm cụ thể như: tăng cường các phương tiện giảng dạy cho Khoa Du lịch của các trường đại học, quảng bá truyền thông giúp người dân có kiến thức và hiểu biết về Du lịch tình dục để họ có cách ứng xử thích hợp; quan tâm tổ chức những tua tuyến du lịch lành mạnh…
Để phòng ngừa, chúng ta phải tăng cường các biện pháp giáo dục cho các gia đình và trẻ em, nhất là những người nghèo có hoàn cảnh khó khăn, để họ không tạo điều kiện hoặc tiếp tay cho đường dây Du lịch tình dục trẻ em. Mặt khác phải kiên quyết ngăn chặn việc khách du lịch đưa trẻ em về nơi ở của họ.
Minh Tâm – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Một trường du lịch cho miền Trung là cần thiết

LTS: Phó tiến sĩ Nguyễn Văn Mười là người con của miền Trung. Ông từng là giảng viên đại học Đà Nẵng và hiện là giảng viên của trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia thành phố Hồ Chí Minh. Suốt đời ông gắn bó với bộ môn ngôn ngữ học và nghiên cứu, giảng dạy về du lịch. Nhân dịp ông về thăm quê, tham dự Đại hội Câu lạc bộ hướng dẫn viên du lịch Đà Nẵng, phóng viên báo Tuần Du Lịch đã có cuộc phỏng vấn nhanh bên lề đại hội.
PV: Thưa PTS Nguyễn Văn Mười, là người nghiên cứu nhiều năm về du lịch và đi tham quan, du lịch nhiều nước trên thế giới, ông có thể có một nhận xét thật khái quát về Du lịch Việt Nam?
PTS NVM: – Có thể nói là lâu nay, du lịch Việt Nam phát triển theo tầm gần nhiều hơn tầm xa. Vài năm gần đây, đã có chuyển biến theo hướng tích cực hơn. Đó là một dấu hiệu đáng mừng.
PV: Ông đánh giá như thế nào về tiềm năn và triển vọng của du lịch miền Trung ?
PTS NVM: – Du lịch miền Trung không được thuận lợi bằng 2 đầu đất nước vì vẫn “buôn bán lẻ” là chính, còn 2 đầu thì “buôn bán sỉ”. Điểm vượt trội của du lịch miền Trung là có các loại hình nghệ thuật độc đáo như tuồng, ca Huế, ca nhạc dân tộc; các công trình kiến trúc có giá trị nghệ thuật lịch sử cao như: cố đô Huế, các lăng tẩm, phố cổ Hội An, nghệ thuật điêu khắc Chàm, Thánh địa Mỹ Sơn và hệ thống tháp Chàm dọc miền Trung; Các làng đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên – nơi lưu giữ nhiều di sản văn hóa, nghệ thuật độc đáo của Tây Nguyên; Đường mòn Hồ Chí Minh và di tích căn cứ kháng chiến xưa của quân dân ta; Các thắng cảnh ở miền Trung cũng nhiều và độc đáo hơn hai đầu đất nước như động Phong Nha, đèo Hải Vân, biển Mỹ Khê, Nha Trang, Đà Lạt… Tuy nhiên, việc khai thác các giá trị văn hóa, các danh lam thắng cảnh để phục vụ cho sự phát triển du lịch của các tỉnh miền Trung chưa mạnh, còn nhỏ lẻ, chưa có sự gắn kết để tạo nên một tiếng nói, một diện mạo chung cho du lịch miền Trung.
PV: Thưa ông, một trường du lịch cho miền Trung lúc này đã cần thiết chưa ?
PTS NVM: – Rất cần thiết. Tuy nhiên, cần chú ý đến lục lượng giảng viên. Không những phải trang bị lý thuyết mà cần được trau dồi kinh nghiệm thực tế. Cần tham khảo chương trình giảng dạy của các Trường đại học phương Tây để việc đào tạo đạt tiêu chuẩn quốc tế. Phương pháp giảng dạy phải hiện đại, học viên phải lao động sáng tạo, không thụ động và phải được trải nghiệm qua thực tế. Sang thế kỷ 21, du lịch Việt Nam phải đạt tiêu chuẩn của quốc tế thì mới thu hút được khách du lịch đến Việt Nam. Việc đào tạo luôn luôn gắn với chuẩn này.
PV: Là người gắn bó lâu năm với ngành du lịch, từng là hướng dẫn viên, ông có nhận xét gì về đội ngũ hướng dẫn viên của ta hiện nay ?
PTS NVM: – Hầu hết HDV Việt Nam hiện nay và cả cán bộ của ngành du lịch cũng chưa được đào tạo chính quy nên chưa đạt chuẩn quốc tế. Bên cạnh đó, lương HDV còn thấp (cả lực lượng HDV sở hữu cũng như cộng tác viên) nên khó khuyến khích họ tự học tập nâng cao trình độ để đạt chuẩn quốc tế. Một HDV, đặc biệt là mới vào nghề luôn luôn phải ân cần học hỏi, trau dồi ngoại ngữ và vốn tri thức văn hóa, lịch sử Việt Nam cũng như thế giới . Luôn nghĩ đến và cố gắng phục vụ khách một cách tốt nhất, chất lượng nhất. Làm sao HDV xứng đáng là “vị đại sứ văn hóa” trong mắt du khách quốc tế.
PV: Xin hỏi ông câu cuối cùng: Nếu có một người thân hoặc con của ông có nguyện vọng làm việc trong ngành du lịch, lời khuyên đầu tiên của ông là gì ?
PTS NVM: – Con người là nguyên nhân của mọi nguyên nhân. Với ngành du lịch, câu nói ấy lại càng có ý nghĩa. Câu đầu tiên tôi muốn gửi đến những ai muốn làm việc trong ngành du lịch (trong đó có con tôi, cháu đi dạy và làm cộng tác viên hướng dẫn tiếng Anh) là phải học tập. Chỉ có học, nếu không, anh sẽ tự đào thải.
PV: Xin cảm ơn ông !
Nguyễn Vân – Tuần Du lịch – 1999