Dừng dự án hạt nhân Ninh Thuận, đó là tin tức được mong chờ nhất không chỉ của riêng tôi

Dừng dự án hạt nhân Ninh Thuận, đó là tin tức được mong chờ nhất không chỉ của riêng tôi. Sau bô xít Tây Nguyên, sau Formosa Hà Tĩnh chúng ta thấm thía bài học đánh đổi môi trường để phát triển kinh tế sẽ phải trả giá đắt thế nào.
Mong hàng ngày được nghe nhiều tin tốt lành như thế từ các cơ quan lập pháp và hành pháp cao nhất của đất nước.

Ai vô thanh hóa mình đây

Ai vô thanh hóa mình đây,
Bà Trưng Bà Triệu oai hùng thở xưa,
Ai vô thanh hóa mình đây,
Lam Sơn mãi mãi là nơi đất hùng,
Lê Lai Lê Lợi tương phùng,
Thế gian đâu được như là sứ thanh ,
Lũng nhai mãi mãi đợi chờ,
Ba Quân thiên hạ về bàn ,Khởi binh dẹp tống oai hùng nước non,
Ai vô thanh hóa mình đây,
Thành nhà hồ sừng sững vẫn còn dấu xưa,
In sâu tâm trí người ơi,
Quê hương là nước Nam ta đẹp trùng,
Quê hương một thở Binh hùng,
Đời đời vẫn vậy gọi là người sứ thanh,
Quê hương được đẹp như vầy ,
,Nhớ ơn công đức của người năm xưa,
Ai đi ai ở đợi chờ ,
Nước Nam ta đẹp có người sứ thanh,,,,
13/12/2016/3/1/1017

Thưa các bạn dấu yêu và thưa cả những người tôi chưa quen!Mẹ tôi ra đi vào một sáng mùa đông,trời lạnh như cắt da…

Thưa các bạn dấu yêu và thưa cả những người tôi chưa quen!Mẹ tôi ra đi vào một sáng mùa đông,trời lạnh như cắt da cắt thịt và tôi cũng biết mình từ đây phải sống đời MỒ CÔI Mẹ.Chiều nay ngồi mở lại những dòng mình đã viết khóc mẹ thầy buồn lắm.
Viết trong những ngày mất mẹ.Viết trong quãng đời còn lại không bao giờ gặp lại mẹ ,mẹ ơi.Viết trên bước đừng gập ghềnh khúc khuỷu.Viết bên dòng sông Lam buồn xa vắng mẹ.Viết dưới chân đồ nơi ngày xưa ta vẫn thường đùa vui,chăn trâu cắt cỏ.Viết giữa cánh đồng làng cô quạnh nơi bao năm đã hằn in dấu chân mẹ.Viết trong căn nhà xưa yêu dấu má nồng mà giờ đây lanh lẽo mồ côi.Đời mồ côi,từ nay con mồ côi cả ngàn lần,vạn nẻo.

Oh

Oh…. Ngộ thấy những ngày qua tâm mình mê & chấp… Đã niệm Phật 10 năm mà ngu hơn cả khi chưa có Phật … Buông bỏ chấp ngã thì mới dần thoát ngu! Hiểu được thế mà ứng dụng được cái hiểu đó vào đời sống thật khó ghê! Thế mới hay có câu dành cho người tu theo phật rằng:
” Đường tới tịnh độ thênh thang
Đường vào tịnh độ bé bằng trôn kim”
Câu đó từ rất lâu ta cứ thuộc làu làu…. Rồi bừng tỉnh nhận ra ta chỉ thuộc như vẹt mà thôi!…
Thôi hết nhé! Từ giờ ta sẽ bắt đầu tập buông… Mong thoát ngu & mê….

Mọi người thường khen em xinh đẹp quyến rũ, Nhưng điều ấy có nghĩa gì đâu đêm nay tan dạ hội

Mọi người thường khen em xinh đẹp quyến rũ
Nhưng điều ấy có nghĩa gì đâu đêm nay tan dạ hội….
Em lặng lẽ bước đi trên phố vắng âm thầm
Chẳng mong thấy một bóng hình đón đưa…
Những gã trai vẫn nhìn em… Đôi mắt say rực lửa!
Nhưng họ chỉ đứng nhìn từ xa không thể tiến lại gần
Họ sợ em thiêu đốt?….
Hay tại em xinh đẹp vô hồn?…
Anh biết không?
Em cô đơn tận cùng bởi yêu anh
Ngõ vào hồn em ảnh hình anh khóa chặt
Em băng giá lạnh lùng trước bao kẻ cuồng si ngưỡng mộ
Để nước mắt tràn…. Thấy mình lẻ loi hơn
Em chẳng có anh!
Dẫu anh đã ngàn lần nói yêu em
Chẳng thể cùng anh dắt tay nhau đi dưới ánh mặt trời
Chẳng thể bên anh… mỗi đem dài lê thê giá lạnh
Phút giao thừa sum họp chỉ riêng em
Không lẽ mãi tại định mệnh trớ trêu?…
Em chợt nhận ra con tim em dối lừa… hoang tưởng
Khi mãi tôn thờ ảnh hình một Đông Gioăng….
Nhẹ dạ là em! Ngu dại cũng là em
Tự làm trái tim rướm máu trăm lần… Vì anh!….
Em đắm chìm lặn ngụp tình mê
Cô đơn xót xa… đêm nay tan dạ hội…
Em lặng lẽ buồn trong giá lạnh tàn xuân
Những cô gái bình thường, chưa từng được khen đẹp quyến rũ
Nhưng không giống em ! Họ không đi một mình…
Họ hạnh phúc!…
Giá như em chẳng được khen bao giờ!!!…..

Được nghỉ ngơi sau những ngày vất vả, lo lắng vì công việc hôm nay mình lăn ra ngủ li bì

Được nghỉ ngơi sau những ngày vất vả, lo lắng vì công việc hôm nay mình lăn ra ngủ li bì. Thức dậy với một ổ bánh mỳ trứng nóng hổi và ly cà phê không đường thấy bình yên quá đỗi.
Nhìn những khuôn mặt sạm đen của các cháu mà thương quá. Cứ mỗi mùa huấn luyện qua là các cháu lại chững chạc, rắn rỏi thêm nhiều. Những đứa con của phố phường Sài Gòn- Gia Định xưa giờ đã thành thạo việc dựng hạ nhà bạt, ăn ở dã ngoại ở địa hình rừng núi. Các cháu biết đồng cam cộng khổ vì đồng đội, tự giác chấp hành kỷ luật rất tốt.
Nhưng điều khiến mình vui nhất là thấy các cháu đã thực sự trưởng thành. Dù khát khao chiến thắng nhưng các cháu đã giữ được sự trung thực, cao thượng trong thi đấu và nét hồn nhiên bình thản trước nhiều áp lực.
Chứng kiến những người trẻ nhưng đã biết hành xử như những quí ông thực sự đã khiến chuyến nghỉ phép này của mình vui vẻ, nhẹ nhàng. Mùa bắn đạn thật sang năm rất nhiều người trong chúng ta sẽ không có mặt nhưng niềm vui này sẽ còn dài lâu, mình tin vậy.

Rồi đường đột như ngày em đến, Em ra đi sấp ngửa tiếng còi tàu, Như người lính nhận về viên đạn lạc, Tôi…

Rồi đường đột như ngày em đến
Em ra đi sấp ngửa tiếng còi tàu
Như người lính nhận về viên đạn lạc
Tôi sững sờ không kịp biết mình đau…
Cả 4 ngày nghỉ lễ không được về 1 mình vợ đưa con về bên ngoại lại đưa về nhà.Tối nay vợ lại vào ca trực,bệnh viện mấy ngày nghỉ cũng rất mệt.Thế là con lại phải gửi nhờ.Vợ lính giữa thời bình cũng thiệt thòi và vất vả lắm chứ.Thôi đành chép tặng vợ mấy câu thơ gửi làm quà cho em trên mây gió,trên trăng sao,trong cả những ước mơ sum họp ngày lễ hiếm hoi:
“Nếu em là vợ lính giữa thời bình
Hãy xem bài cho con sau mỗi giờ tan học
Con khó bảo đừng một mình ngồi khóc
Đùng đợi anh về xách nước thổi cơm chiều…”.
Để đến đêm về 1 mình trong đơn vị mình lại thấy:”Đêm nay mình chuyện với mình.Thương em vợ lính thời bình càng thương.”

Đôi khi người ta nhận lỗi không phải vì người ta có lỗi mà vì họ coi trọng cái quan hệ đó hơn những gì đã xảy ra

Đôi khi người ta nhận lỗi không phải vì người ta có lỗi mà vì họ coi trọng cái quan hệ đó hơn những gì đã xảy ra. Ai đúng ai sai thật ra không quan trọng lắm. Có những chuyện chỉ nên xét bằng tình chứ không bằng lý.
P/S: đang học võ để đánh nhau.

Lên phây tuần nay toàn thấy người ta chia sẻ cướp giết hiếp, tai nạn giao thông, chặt đầu các kiểu

Lên phây tuần nay toàn thấy người ta chia sẻ cướp giết hiếp, tai nạn giao thông, chặt đầu các kiểu. Kẻ khóc người răn, kẻ xuýt xoa người phẫn nộ… dặn dò nhau í ới.
Nhóm khác thì chửi chính quyền, chửi công an, chửi doanh nghiệp, chửi chế độ…
Nhóm khác nữa thì móc tổ cụ ba bốn đời của một nhân vật lịch sử hay hiện tượng lịch sử nào đó để phân tích tái hiện này kia các cái, rồi chốt một câu “như lồn”…đéo hiểu để làm gì.
Nhóm nữa thì chui vào đâu đó kể chuyện đá phò như nào, vét máng ra sao, chym dài mấy tấc, xong úp ảnh từ đám lông trở xuống xong chửi “địt mẹ bọn đoan trang, đạo đức là cái lồn.”
Thôi đm cô nào trả chị đĩa bay chị về hành tinh của chị đây.
Cả tuần đéo kiếm nổi một nụ cười trên đây thì ở lại dí lồn vào ý.
Đéo hiểu nổi các cô sống sao với một tâm hồn chằng chịt vết thương và hằn học với đời như vại. Ko thì lúc nào cũng canh cánh lo sợ đa nghi và thiển cận chui tít cmn vào cái vỏ ốc do mình tự kiếm về.
Mọi nỗi đau đã xảy ra hãy tiếp nhận nhẹ nhàng nhất có thể và hạn chế lan tỏa. Đừng kích dục thương hại.
Hãy chia sẻ niềm vui.
Nhìn cs lạc quan lên đi các em.
Nhân ái lớn nhất là mang niềm vui đến cho mọi người. Thông cảm và chia sẻ nỗi đau chỉ là một góc hẹp của nhân ái thôi các mẹ.
Thôi nhé! Chị bay! Ở lại vuôi vẻ.