Du lịch Sầm Sơn – Đằng sau tăng trưởng là nguy cơ mất khách – Phần 2

Một bất hợp lý nữa là Ủy ban nhân dân thị xã giao cho các xã phường triển khai hoạt động kinh doanh trên địa bàn, trực tiếp thu và quản lý hệ thống dịch vụ. Nhưng do sức ép về công ăn việc làm của dân địa phương, chính quyền các phường, đặc biệt là phường Trường Sơn đã bố trí hàng quán tồn tại ngay trên vỉa hè, trật tự các trục đường nội thị bị buông lỏng. Đường Hồ Xuân Hương chạy sát bờ biển, đáng lẽ phải có cảnh quan đẹp nhất thị xã, song hai bên vỉa hè san sát hàng quán vô cùng nhếch nhác. Lòng đường ứ đọng những vũng nước thải. Chắc không ai ngờ nước thải của khu du lịch Sầm Sơn được xử lý bằng phương pháp… tự ngấm xuống đất (!?)…
Nếu Sầm Sơn còn tiếp tục để diễn ra những tiêu cực như trên thì nguy cơ mất khách không phải xa xôi gì. Đừng vội mừng rỡ khi thấy lượng khách tăng 9,6% so với năm 2000, mà hãy nhớ rằng giai đoạn 1989 – 2000, tốc độ tăng trưởng trung bình về du lịch của Sầm Sơn hàng năm là 11,8%, cá biệt có năm đạt 35%. Ông Doãn Văn Phú cho rằng, Ủy ban nhân dân thị xã cần kiên quyết giải tỏa lều quán ở bãi biển, thành lập chợ bán hàng phục vụ khách du lịch. Thành lập Công ty hay hợp tác xã dịch vụ thay cho lực lượng bán hàng chèo kéo khách trên bãi biển. Tăng cường lực lượng, đảm bảo trật tự và vệ sinh môi trường tại các điểm du lịch…
Theo chúng tôi, Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa cũng cần thường xuyên chỉ đạo, kiểm  tra tình hình hoạt động du lịch tại Sầm Sơn, quan tâm đến ý kiến tham mưu của Sở Du lịch để đề ra biện pháp hữu hiệu chấn chỉnh lại trật tự tại khu du lịch này. Được biết, Sở Du lịch đã dự thảo Một số giải pháp cấp bách lập lại trật tự quản lý kinh doanh du lịch tại Sầm Sơn nhưng chưa được Ủy ban nhân dân tỉnh phê duyệt.
Hà Cẩm – Du Lịch – Tổng cục du lịch Việt Nam – Bộ VH-TT-L – Hà Nội – Năm 38(203)2001

Du lịch Sầm Sơn – Đằng sau tăng trưởng là nguy cơ mất khách – Phần 1

Ủy ban nhân dân thị xã Sầm Sơn (Thanh Hóa) tính toán: kết thúc mùa du lịch hè 2001, khu du lịch Sầm Sơn đón 331.180 lượt khách (tăng 9,6% so với cùng kỳ năm 2000), phục vụ ăn nghỉ 752 ngàn ngày khách (tăng 9,1%). Doanh thu du lịch đạt 68,05 tỷ đồng (tăng 9,8%). Nghe thật hoan hỉ! Thế nhưng một vị lãnh đạo của Sở Du lịch Thanh Hóa lại khẳng định: nếu Sầm Sơn không ngăn chặn những tiêu cực đang ảnh hưởng xấu tới hoạt động du lịch, khách dần dần sẽ bỏ vào biển Cửa Lò (Nghệ An). Phải chăng Sầm Sơn đang tiềm ẩn nguy cơ mất khách?
Đối với Thanh Hóa, Sầm Sơn là trung tâm du lịch. Tiếc rằng quy hoạch ở đây từ lâu đã bị phá vỡ, dân cư sống xen lẫn trong khu du lịch. Nhiều hàng quán xây dựng sai quy cách, sai quy hoạch vẫn ngang nhiên tồn tại do chính quyền địa phương không xử lý dứt điểm. Ông Hoàng Trung Tuyên – phụ trách thanh tra Sở Du lịch nhận xét: “Hàng quán lấn chiếm đường phố, bãi biển ngày càng gia tăng, làm xấu đi cảnh quan cần có của một khu du lịch”.
Thiếu tá Hoàng Công Khanh – Phó trưởng Công an thị xã Sầm Sơn cho biết: Trong mùa du lịch 2001, Công an thị xã đã bố trí ba đội liên ngành giữ gìn an ninh trật tự tại khu vực núi Trường Lệ và hai bãi tắm B, C; thành lập đội chống lơ ép khách. Tuy nhiên, ông Doãn Văn Phú – Giám đốc Sở Du lịch đánh giá: Tại hòn Trống Mái và đền Độc Cước (trên núi Trường Lệ) nạn ăn xin, hàng rong đeo bám khách vẫn nổi cộm. Ông Vũ Trọng Dòng – Phó phòng Quản lý du lịch (Ủy ban nhân dân thị xã) cũng thừa nhận tình trạng lơ ép khách chưa giải quyết dứt điểm. Tệ nạn mại dâm, ma túy vẫn diễn ra trên địa bàn.
Du lịch Sầm Sơn có đặc thù mang nặng yếu tố mùa vụ. Đại đa số khách chỉ đến tắm biển trong dịp hè nên dân địa phương nảy sinh tâm lý “chín tháng mài dao, ba tháng chém”. Vào mùa du lịch, cả nam – phụ – lão – ấu (đa số là nông dân) đổ ra biển, lên núi làm dịch vụ du lịch bằng mọi cách. Những người dân bỏ tiền thuê đất dựng hàng quán cũng tìm đủ mọi cách hòng thu được cả gốc lẫn lãi. Vì thế trên các đường phố gần bãi tắm, hàng quán mọc lên chen chúc luôn gây ách tắc giao thông. Nạn tránh giành, ép khách thường xảy ra. Các quán karaoke nằm ngay trên vỉa hè không chỉ hoạt động quá giờ qui định mà còn gây náo động trong khu du lịch. Một thống kê của Ủy ban nhân dân thị xã cho thấy: có 435 quán hàng (dưới bãi biển, trên núi và dọc các trục đường nội thị), 295 thợ ảnh, 169 xích lô 73, phòng karaoke… Tất cả góp phần tăng thu nhập cho địa phương và cũng tạo nên bức tranh du lịch Sầm Sơn lộn xộn.
Hà Cẩm – Du Lịch – Tổng cục du lịch Việt Nam – Bộ VH-TT-L – Hà Nội – Năm 38(203)2001

Chùa Tiên – động Phú Lão

Cách thắng cảnh Hương Sơn 5km, chủa Tiên – động Phú Lão (huyện Lạc Thủy, Hòa Bình) hiện lên với quang cảnh thiên nhiên kỳ diệu. Lần theo dãy núi phía Tây gắn 1km, du khách sẽ đến với đền Mẫu, nơi thờ Mẹ, một tín ngưỡng bản địa của người Việt cổ. Ngôi đền mô phỏng kiểu chữ nhất, sau lưng là hang sâu, phía trước là suối Khốm, thâp thoáng dàng nhà sàn người Mường.
Từ đền Mẫu ngược lên phía Bắc sẽ đến hang Cổ sinh học và động Phú Lão, chùa Tiên. Du khách không khỏi ngỡ ngàng với cột trầm tích, sừng sững cắt dọc không gian cửa động, với xương thú đã hoác thạch cách đây 10 vạn năm. Động Phú Lão bày ra một thế giới nhũ đá với cổng đá, khánh đá, chiêng đá, rùa đá, voi đá, rồng đá, hoa đá, quả phật thủ đá… cực kỳ hấp dẫn.
Đến đây, khách còn được chiêm ngưỡng động Tam Tòa có ba vòm hang hư ảo, động Cô Chín và động Hoàng Bảy gắn liền truyền thuyết, động Mẫu Long lãng mạn với suối vàng lung linh, suối bạc lấp lánh rồi vượt qua Quèn lên Thung lũng Tình yêu đầy gió và nắng.
Để tham gia tour này bạn có thể liên lạc với Khách sạn Phương Lâm (186 đườg Cù Chính Lan – thị xã Hòa Bình – tỉnh Hòa Bình), ĐT: 018.853288 – 853208.
Ăn trộm bóng đèn… lĩnh 20 tháng tù giam
Sau nhiều lần bị mất bóng đèn ở hàng rào của khách sạn Horison (giá mỗi chiếc là 100 USD) mà không phát hiện ra thủ phạm, anh Nguyễn Quốc Thái – Giám đốc an ninh khách sạn – đã lập ra kế hoạch bắt trộm. Anh chỉ đạo tăng cường theo dõi nơi thường xảy ra mất cắp để làm sao bắt sống được tên trộm, trả lại tài sản cho khách sạn.
Ngày 6/6/2001, trong ca trực, anh Lê Tiến Dũng thông báo có người lạ với dấu hiệu khả nghi xuất hiện trước hàng rào – nơi thường xảy ra mất trộm. Ngay lập tức, anh Thái cho người thay thế anh Dũng theo dõi đối tượng trên. Đồng thời, anh Thái gọi điện đến công an phường Cát Linh cùng phối hợp bắt tên trộm. Đợi cho đối tượng lấy xong chiếc đèn, anh Dũng tóm gọn hắn cùng tang vật, đưa đến công an phường Cát Linh để xử lý. Tại công an phường, bằng kinh nghiệm nghề nghiệp của đại úy Trần Bình, tên trộm đã thú nhận hành vi phạm pháp của mình và đồng bọn. Hắn tên là Dương Thông Hà (Sinh năm 1963 – có một tiền án về tội đánh bạc), hiện trú tại số nhà 2 ngõ 14 phường Kim Mã, Hà Nội và đồng bọn là Đặng Văn Thương (có tiền án về tội cướp tài sản công dân) quê Phúc Thọ, Hà Tây. Trước đó, bọ chúng đã tổ chức ăn cắp được 4 chiếc đèn và chỉ bán được 50.000 đồng/chiếc.
Với tội danh trên, vừa qua Toàn án nhân dân quận Đống Đa đã đưa bọn chúng ra xét xử. Dương Thông Hà bị phạt 8 tháng tù giam, còn Đặng Văn Thương bị phạt 12 tháng tù giam. Vụ việc trên đưa ra lời cảnh báo cho các khách sạn, phải cần tăng cường công tác bảo vệ tài sản bên ngoài hơn nữa, để tránh sự lợi dụng của kẻ gian.
Tàu Star Leo ngừng lịch trình đưa khách du lịch biển đến Đà Nẵng
Chuyến tàu Star Leo cuối cùng đưa khách du lịch đường biển đến Đà Nẵng đã cập cảng Tiên Sa ngày 18/9/2001, kết thúc hợp đồng khai thác với chi nhánh Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn tại Đà Nẵng. Tuy nhiên, chưa thấy sự hứa hẹn việc ký kết hợp đồng cho mùa du lịch biển 2002. Từ tháng 4 đến tháng 9/2001, tàu Star Leo đã cập cảng 35 chuyến với 31.440 du khách, trong đó 80% là khách Nhật Bản, Hồng Kông và Đài Loan, giảm 25% so với năm 2000. Đây có lẽ là lý do khiến hãng tàu Star Cruise cân nhắc việc tiếp tục ký kết hợp đồng đưa khách đến Đà Nẵng. Theo ý kiến của chi nhánh Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn thì nguyên nhân chính khiến lượng khách đường biển giảm là hệ thống hạ tầng và dịch vụ du lịch trên bờ còn quá sơ sài; các tour, tuyến tham quan không hấp dẫn. Nếu Đà Nẵng không có những chuyển biến tích cực trong xây dựng một hệ thống cơ sở hạ tầng, dịch vụ du lịch tương xứng với tiềm năng vốn có của mình thì tương lai, việc tổ chức các tour du lịch đường biển khác cũng sẽ gặp khó khăn.
Hà Cẩm – Du Lịch – Tổng cục du lịch Việt Nam – Bộ VH-TT-L – Hà Nội – Năm 38(203)2001

Ai nghe khách sạn kêu? – Phần 1

Kỳ 2. Những bức xúc xung quanh giá điện áp dụng cho kinh doanh khách sạn đang nóng dần vì từ ngày 1/10/2001, giá sẽ tăng bình quân 13,2%. Đã đến lúc các cơ quan hoạch định giá điện cần phải có một cái nhìn đúng mức với ngành kinh doanh khách sạn. Nếu đã coi điện năng là hàng hóa đặc biệt, đừng để khách hàng phải mua với loại giá áp đặt theo kiểu độc quyền.
Cho dù các khách sạn có thực hiện bao nhiêu biện pháp tiết kiệm điện đi nữa thì “khôn ngoan không lại với “ông” điện”! Thực tế cho thấy kinh doanh khách sạn là hoạt động sản xuất vật chất đặc biệt nên cần được hưởng chính sách giá như một đối tượng sản xuất. Bà Đặng Thị Nga – Phó Giám đốc công ty khách sạn du lịch Kim Liên đề nghị “cần giảm giá bán điện cho khách sạn”. Ông Đặng Văn Kiên – Kế toán trưởng khách sạn Nikko Hanoi: “Giá điện áp dụng đối với các thành phần kinh tế phải được bình đẳng. Không nên áp dụng chế độ giờ cao điểm đối với khách sạn”. Ông Lê Đại Tâm – Giám đốc Công ty du lịch Hà Nội chọn giải pháp áp dụng giá điện giờ cao điểm riêng (thấp hơn hiện nay) cho khách sạn. Trong phiên họp Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch gần đây nhất, Tổng cục Du lịch đã đề nghị Thủ tướng Chính phủ cho phép các cơ sở lưu trú du lịch được mua điện theo chế độ một giá.
Còn nhớ, khi Luật thuế giá trị gia tăng mới ban hành, thuế suất đối với kinh doanh du lịch là 20%. Tuy nhiên xét tình hình ngành du lịch đang gặp nhiều khó khăn, Chính phủ đã trình và được Quốc hội chấp thuận giảm mức thuế này xuống 10%. Đây là quyết định rất kịp thời, phù hợp với thực tế nhằm tạo điều kiện cho hoạt động du lịch phát triển. Vậy giá bán điện áp dụng đối với kinh doanh khách sạn nói riêng có thể được xét giảm? Chúng tôi có một cuộc trao đổi ngắn với ông Đinh Quang Tri – Phó Tổng Giám đốc Tổng công ty Điện lực Việt Nam. Ông Tri cho biết:
– Khi xây dựng biểu giá điện, cơ quan chức năng áp dụng chế độ “bù chéo”. Nghĩa là những đối tượng kinh doanh, sản xuất (thu lợi nhuận) được tính giá bán điện cao để bù sang đối tượng dùng điện sinh hoạt, bệnh viện, trường học… Việc giảm giá điện cho kinh doanh khách sạn chắc không thể được vì giảm cho ngành này thì phải tăng giá đối với ngành khác trong khi ai cũng khó khăn.
Hiếu Minh – Du Lịch – Tổng cục du lịch Việt Nam – Bộ VH-TT-L – Hà Nội – Năm 38(203)2001

Ai nghe khách sạn kêu? – Phần 2

Xem ra, những bất hợp lý xung quanh giá điện đối với kinh doanh khách sạn rất nan giải. Giới kinh doanh khách sạn đang phấp phỏng đợi xem từ 1/10/2001 mình sẽ được “mua” điện với mức giá nào đây?
Ý kiến doanh nghiệp
Chúng tôi bị “ông” điện hành
“Bắt đầu từ tháng 5/2001, nhân viên Điện lực Hoàn Kiếm (ĐLHK) thuộc Công ty Điện lực Thành phố Hà Nội bỗng nhiên tới ghi chỉ số công tơ điện của khách sạn mỗi ngày một lần, có ngày tới ba lần mà không cho biết lý do (?). Việc này gây rất nhiều phiền toái cho chúng tôi vì phải bố trí người tiếp đón, phối hợp với nhân viên Điện lực Hoàn Kiếm đến vào bất cứ lúc nào. Nhưng nghiêm trọng hơn là chúng tôi cảm thấy căng thẳng, hoang mang vì phải chăng, Điện lực Hoàn Kiếm nghi ngờ khách sạn gian lận? Sau một tuần, chúng tôi yêu cầu họ chấm dứt kiểu ghi điện này. Vài hôm sau, nhân viên Điện lực Hoàn Kiếm đến đưa ra một phiếu thông báo không số do ông Hà Duy Chuyên – Giám đốc Điện lực Hoàn Kiếm ký với nội dung: “…Điện lực Hoàn Kiếm sẽ tiếp tục thực hiện việc ghi số công tơ như trên để việc theo dõi, đo đếm được tốt hơn…”(?). Sau hơn bốn tháng rưỡi gây phiền hà, Điện lực Hoàn Kiếm vẫn không hề giải thích khi nào thì chấm dứt và cũng không đưa ra kết luận gì cả.
Phía cung cấp điện còn nhiều lần cắt điện không báo trước khiến nhiều thiết bị điện, điện tử của khách sạn trị giá hàng trăm triệu đồng bị hỏng hoàn toàn. Chúng tôi yêu cầu Điện lực Hoàn Kiếm khi cắt điện phải báo trước. Nếu nghi ngờ khách sạn gian lận điện, Điện lực Hoàn Kiếm cứ việc điều tra làm sáng tỏ nhưng nếu không phát hiện điều gì khuất tất thì phải chấm dứt ngay “Trong ghi điện hàng ngày!”.
(Ghi theo lời kể của ông P.H – Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn TH.H).
Hiếu Minh – Du Lịch – Tổng cục du lịch Việt Nam – Bộ VH-TT-L – Hà Nội – Năm 38(203)2001

3 điều bạn nên cân nhắc trước khi mua đèn đeo trán

 Đèn pin đeo trán giống như một thiết bị tiêu chuẩn mà không đáng xem xét, tuy nhiên sự thật là chúng thường không được đánh giá cao và là một món đồ cần có trong bộ dụng cụ của bạn. Điều làm cho những chiếc đèn đeo trán trở nên hữu ích như vậy là vì đây là một đồ dùng nhẹ mà bạn không phải cầm tay và có một chùm sáng chiếu thẳng đến nơi mà bạn nhìn vào. 

 
Cho dù bạn là người đi cắm trại, độc giả, người đánh bắt cá, người đi bộ dã ngoại, người leo núi, người giúp việc ở nhà hoặc những người cần tìm kiếm một cái gì đó ở những nơi thiếu ánh sáng – một chiếc đèn đeo trán sẽ là một thiết bị rất thiết thực và hữu ích. 
 
Nếu bạn đang lướt qua hàng loạt đèn đeo trán lựa chọn trên thị trường, tuy nhiên bạn đang gặp vấn đề không biết phải thu hẹp những lựa chọn đó  thì dưới đây là 3 điều cân nhắc quan trọng nhất trước khi mua một cái đèn đeo trán.
 
1. Bạn cần đèn đeo trán vì mục đích gì?
 
Trước hết, bạn cần cân nhắc những dự định sử dụng đèn đeo trán là gì. Có phải bạn chỉ cần một cái gì đó giúp bạn định vị đồ vật dễ dàng trong căn nhà kho tối tăm của mình không? Bạn có cần một cái đèn pin chống thấm nước để sử dụng cho nhu cầu đi câu cá trên thuyền không? Có phải trọng lượng là yếu tố ảnh hưởng đến quyết định của bạn không bởi vì bạn nhận ra ba lô đi bộ đường dài của bạn nặng như thế nào? Bạn có cần sự rọi sáng lớn để giúp bạn trong việc cung cấp ánh sáng cho nhóm du lịch của bạn không?
 
Những câu hỏi này sẽ giúp bạn định hình được quá trình quyết định của mình để bạn có thể mua được một cái đèn đeo trán phù hợp với nhiệm vụ của nó. 
 
Khi nói đến ánh sáng, hãy đánh dấu cái mà sẽ phù hợp với mục đích sử dụng của bạn bởi vì không có nhiều điểm khi mua một cái đèn đeo trán cao áp chiến thuật nếu bạn chỉ sử dụng nó để thắp sáng lều trại của mình. Tương tự, nếu bạn cần một cái đèn dành cho việc sử dụng ở cấp độ chiến thuật hoặc chuyên nghiệp, thì hãy chắc chắn là chiếc đèn sẽ đáp ứng được những nhu cầu của bạn.
 
2. Thông số kỹ thuật
 
Thứ hai là, có 2 đặc điểm kỹ thuật chính sẽ giúp bạn thiết lập cái mà bạn có thể đạt được từ một chiếc đèn đeo trán. Điều này bao gồm lumen – đơn vị được sử dụng để đo độ sáng của đèn pin là bao nhiêu; và trọng lượng của đèn đeo trán là các yếu tố ở cả phần cứng và pin đang được sử dụng.
 
Một cách tự nhiên, bất kể khi nào bạn mua các loại đèn, thì câu hỏi “đèn đó sáng như thế nào?” có khả năng cao là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu bạn. Để đơn giản hóa điều này, trong bài diễn thuyết về đèn đeo trán, bất kỳ đơn vị nào sản xuất ra nhiều hơn 60 lu-men là sẽ cung cấp một lượng ánh sáng đủ lớn để đi xung quanh trại của bạn. Hầu hết những loại đèn pin nhẹ có chỉ số lumen từ 30 đến 250. Nhiều đèn pin kỹ thuật có thể sáng đến 1000 lu-men sẽ cho một lượng ánh sáng lớn đáng kể. Có nhiều loại đèn nặng khi chúng có nhiều phần cứng và nhiều pin hơn để đáp ứng nhu cầu ánh sáng nhiều hơn.
 
Trọng lượng cũng bổ sung vào yếu tố thoải mái trông có vẻ như là rất nặng, nó sẽ chỉ cản trở bạn khi bạn đang cố gắng để bắt tay vào các hoạt động của bạn. Vì vậy, nếu bạn dự định đeo đèn pin khi bạn ở giữa các hoạt động – bạn nên đeo thử trước khi bạn mua nó để kiếm tra rằng nó không quá nặng.
 
3. Ngân sách 
 
Cuối cùng là cân nhắc tài chính về số tiền mà bạn muốn sử dụng để mua đèn đeo trán. Các loại đèn đeo trán thông thường có thể rất rẻ khoảng 15$ trong khi đó những loại thiết kế đặc biệt có thể lên đến 300$. Đèn đeo trán được định giá dựa vào chức năng của nó có nghĩa là ánh sáng càng sáng thì tuổi thọ pin càng lâu và đèn càng đắt tiền.
 
Bạn chi càng nhiều tiền thì các tính năng của đèn pin sẽ càng nhiều chẳng hạn như: tính năng rọi sáng và tiêu điểm, khả năng sạc lại pin, trọng lượng, loại pin yêu cầu, vỏ đèn chống thấm nước và những đèn bổ sung đầy màu sắc.
 
Thử thách dành cho bạn là để cân nhắc những điểm khác nhau giữa cái mà bạn cần, bạn sử dụng nó thường xuyên hay không và sau đó hãy tính toán nếu những tính năng đó có xứng đáng với giá cả của đèn hay không.
 
Danh mục mua đèn đeo trán
 
Bây giờ thì bạn đã có những thông tin cơ bản rồi đấy, trước khi bạn quyết định mạo hiểm, hãy tự hỏi bản thân những câu hỏi sau đây:
  • Cái đèn pin đó sẽ phù hợp với mục đích sử dụng của mình chứ?
  • Nó có đủ sáng hay không?
  • Nó có trọng lượng phù hợp thoải mái hay không?
  • Nó có nằm trong phạm vi giá cả mà mình đặt ra hay không?
  • Nó có tính năng bổ sung mà mình cần hay không?
Hãy nhớ rằng đèn đeo trán là vật dụng cá nhân, vì vậy những chiếc phù hợp với những người khác có thể sẽ không phù hợp với bạn. Hãy tìm hiểu, đọc các đánh giá và xem xem cái nào sẽ phù hợp với bạn. Có rất nhiều lựa chọn ở trên thị trường, vì vậy, nếu bạn có cho mình một ý tưởng rõ ràng về cái mà bạn thực sự muốn thì chắc bạn sẽ tìm được cái phù hợp nhất với bạn.

Xem thêm bài viết trước tại: http://www.ytechomoinha.com/news/detail/cach-mua-do-bao-ho-moto-tren-ebay-106.html
 

 

Cách chọn khăn choàng đa năng

Tôi cá là bây giờ thì bạn đã biết được rằng khăn choàng đa năng được sử dụng cho mục đích gì rồi chứ, vượt qua cả vai trò của nó như là một chiếc khăn chiến thuật thuần túy, bạn chắc chắn sẽ muốn có cho mình một cái đấy.

 
Dưới đây là những đặc điểm bạn cần cân nhắc trước khi mua để bạn có thể có lựa chọn đúng đắn nhất.

CHẤT LIỆU KHĂN CHOÀNG ĐA NĂNG
 
Vải cotton là chất liệu tốt nhất cho một chiếc khăn choàng đa năng vì một số lý do sau:
  • Nó rất chắc chắn và bền, nó rất tiện dụng khi bạn cần một cái túi du lịch bổ sung hoặc túi quấn trẻ em.
  • Nếu bạn sử dụng nó như một vật để bảo vệ khỏi mưa và tuyết hoặc như một cái khăn tắm thì nó khô rất nhanh.
  • Nó giúp cho nhiệt cơ thể của bạn ổn định, trong trường hợp bạn cần được bảo vệ khỏi nóng hoặc lạnh.
TRỌNG LƯỢNG CỦA KHĂN CHOÀNG ĐA NĂNG
 
Khi nói về trọng lượng bạn có thể chọn một cái khăn nặng hoặc nhẹ tùy ý. Điều này phụ thuộc vào những lý do mà bạn cần chiếc khăn. Nếu bạn đang tìm kiếm một chiếc khăn có thể bảo vệ bạn khỏi thời tiết lạnh giá hoặc nết bạn cần một cái chăn ấp áp thì một cái khăn đa năng nặng hơn là lựa chọn tốt nhất phù hợp với bạn.
Mặt khác, nếu bạn dự định sử dụng chiếc khăn  choàng đa năng của mình để bảo vệ bạn khỏi nhiệt độ cao hoặc như là một sự khẳng định thời trang thì bạn có thể lựa chọn một mẫu khăn có trọng lượng nhẹ hơn.
 
ĐỘ BỀN CỦA KHĂN CHOÀNG ĐA NĂNG
 
Bạn sẽ không cần một đồ vật mà dễ bị hỏng, cái mà được làm một cách kém khéo léo hoặc cái mà có thể dễ bị bung chỉ ở các đường may. Đôi khi, việc dành nhiều tiền hơn một chút vào một sản phẩm chất lượng, được sản xuất bởi một nhãn hiệu đáng tin cậy có thể giúp bạn tránh được rất nhiều rắc rối trong quá trình sử dụng lâu dài, cũng như đảm bảo rằng bạn có thể tự tin sử dụng chiếc khăn choàng đa năng của bạn kể cả với những mục đích yêu cầu độ bền cao hơn.

SỰ THOẢI MÁI
 
Bởi vì bạn sẽ quấn chiếc khăn choàng đa năng xung quanh khuôn mặt, cổ và đầu bạn, nên bạn cần một chiếc khăn mà không gây kích ứng da và có thể đảm bảo thật sự thoải mái.
Vì vậy, đừng chọn chiếc khăn vì trong nó rất đẹp mà hãy chọn chiếc khăn mà bạn cảm thấy tốt. 
 
MÀU SẮC
 
Nếu bạn đang làm việc cho một tuyên bố chính trị, thì hãy lựa chọn những màu sắc như màu đen, đỏ và trắng, thuy nhiên tránh sử dụng chúng khi bạn đến thăm các quốc gia Ả Rập. Ngoại trừ điều này thì hãy lựa chọn một chiếc khăn choàng đa năng có màu sắc sáng nếu bạn dự định sử dụng nó dưới thời tiết ấm áp và đầy nắng và một mẫu có màu sắc tối nếu bạn sử dụng nó dưới trời đầy mây và lạnh.
 
KÍCH THƯỚC
 
Một chiếc khăn choàng đa năng có kích thước lớn có thể rất hữu ích trong nhiều điều kiện khác nhau hơn, đặc biệt là khi bạn thường xuyên đi cắm trại hoặc đi bộ leo núi. Nhưng nếu bạn dự định chỉ sử dụng chiếc khăn trong vùng thành thị thì bạn có thể dễ dàng chọn một cái có kích thước nhỏ hơn.
 

Tại sao du khách ít đi tour? – Phần 2

Để du khách trong nước đi tour
Một số doanh nghiệp du lịch, nhất là doanh nghiệp du lịch tư nhân thời gian qua đã kinh doanh theo kiểu “treo đầu dê, bán thịt chó”, làm mất uy tín của các doanh nghiệp du lịch bằng các chiêu quảng cáo tour với giá rẻ. Khách du lịch ham rẻ tìm đến và mắc bẫy. Khi trở về, với sự ấm ức, họ đã lan truyền khiến nhiều người khác không muốn đi du lịch theo tour của các công ty nữa. Bên cạnh đó, tâm lý đã là người Việt Nam, đi du lịch trong nước thì không cần theo tour, không cần hướng dẫn viên, họ đã biết phải làm gì cho một chuyến đi.
Theo ông Lưu Nhân Vinh thì như thế là họ tự gây thiệt thòi cho chính mình. Nhiều người đến một điểm du lịch nào đó, tổ chức ăn uống, vui chơi mà không hiểu được ở đó có những điều thú vị gì, văn hóa, cuộc sống người dân ở đó ra sao (điều này chỉ những người có chuyên môn như hướng dẫn viên du lịch mới đem lại cho họ). Một chuyến đi vất vả nhưng không lý thú, họ chưa khám phá được nơi mình đến, có nghĩa là họ chưa khai thác được các khía cạnh của chuyến đi. Vì vậy, việc nâng cao nhận thức cho nhân dân trong đi du lịch là điều cần thiết. Trong tình hình thế giới và khu vực có nhiều biến động như hiện nay, việc định hướng thị trường gần như Nhật, Trung Quốc, ASEAN… đang được các công ty du lịch chú ý. Đây cũng là dịp để các công ty du lịch nhìn nhận, đánh lại tiềm năng và định hướng cho thị trường nội địa, một thị trường lâu nay chưa được đầu tư, khai thác đúng mức.
Việc nâng cao nhận thức cho khách du lịch nội địa, một đối tượng giàu tiềm năng phải đi đôi với việc làm tốt công tác tuyên truyền quảng bá, vì đây là một lượng khách ổn định và ngày càng phát triển, khi đời sống kinh tế của nhân dân được nâng cao từng ngày. Bên cạnh đó, người dân khi đi du lịch cần có kế hoạch cụ thể, chi tiết và chuẩn bị trong một thời gian dài để chuyến đi đạt hiệu quả cao nhất.
Kiều Phong – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội – 34 (355) – Năm 2004

Nhà quản lý văn hóa nghĩ về du lịch

Ngành văn hóa thông tin vừa mở hội nghị triển khai công tác của ngành trong năm 2004 tại nhà hát lớn (Hà Nội) với sự tham dự của lãnh đạo các sở trong cả nước. tại hội nghị này phóng viên báo du lịch đã được nghe một số đại biểu trò chuyện về những điều liên quan đến du lịch
Ông Lê Toản, giám đốc văn hóa sở thông tin Quảng Ninh
“Văn hóa đem lại bình yên cho du khách”
Tôi cho rằng ở Quảng Ninh văn hóa là gốc đem lại sự bình yên và an toàn. Trong năm 2003 ở đây bình quân cứ một người dân đón ba khách du lịch. Quảng Ninh không chỉ có du lịch hang động, đảo đèn, đảo đá, mà còn rất nhiều điểm du lịch văn hóa rất lý thú. Văn hóa đã đem lại sự bình yên cho mọi người dân và du khách. Tết Giáp Thân vừa qua nhà vua Thụy Điển Carl Gustat XVI đến thăm Vịnh Hạ Long và ông đã không nghỉ đêm ở khách sạn mà ở một tàu du lịch ngay trên Vịnh. Sự bình yên trên biển đảo là một nét văn hóa mà nhà vua Thụy Điển rất thú vị khi nghỉ đêm ở Việt Nam. Tôi dám chắc không chỉ vị vua mà bất kỳ một lữ khách nào đi du lịch ở Quảng Ninh cũng thấy an toàn, bình yên và có được cái đó là nhờ văn hóa. Năm 2004, Quảng Ninh sẽ xây dựng một quần thể văn hóa trên diện tích 60ha. Hiện nay ở Quảng Ninh giá 1m2 đất là 50 triệu đồng, vậy mà tỉnh đã dự tính đầu tư cho quần thể văn hóa này ước tính 300 -400 tỷ đồng. hy vọng nó sẽ mang đến nhiều sự ngỡ ngàng thú vị cho du khách quốc tế và trong nước.
Bà Vương Kiều Xuyến, phó giám đốc sở văn hóa thông tin Lai Châu:
“Để hiểu văn hóa bản Mường, du khách đừng ngại đường gập ghềnh”
Lai Châu có hai điểm du lịch lý tưởng đó là suối nước nóng Vằng Pó, và suối Dào San. Đây là những khu du lịch đẹp, hùng vĩ và thơ mộng gập ghềnh mới đến được. riêng để được nghe và thưởng thức các làn điệu hát giao duyên của người Thái, xem phục chế các loại đàn tính tẩu ở Lai Châu thì du khách phải đi lại khá vất vả. Tuy mệt nhoài vì đường sá nhưng bù lại thiên nhiên ở Lai Châu rất thú vị và các làn điệu dân ca Thái đen, Thái trắng ở đó sẽ làm say lòng khiến cho du khách khó ra về.
Bà Nguyễn Thị Độ, phó giám đốc sở văn hóa thông tin Tuyên Quang: 
“Phải gắn kết được du lịch với văn hóa”
Với 386 điểm đi du tích lịch sử – văn hóa, Tuyên Quang là tỉnh có hệ thống di tích lịch sử – văn hóa khá dày đặc, như Tân Trào (Sơn Dương), ATK, Kim Quan (Yên Sơn), Kim Bình (Chiêm Hóa); làng ngói Đá Bàng, danh thắng Pắc Ban ở Na Hang… Nơi đây cũng là nơi phát sinh nhiều truyền thuyết như “ông đi qua, bà đi lại”. năm 2004, hướng mở ra của văn hóa Tuyên Quang là du lịch văn hóa làng bản, tour du lịch truyền thống Na Hang mở ra sẽ giúp du khách đi thăm thác Nậm Mè, thác đẹp lung linh như danh thắng Pắc Ban. ở đây du khách còn được thưởng thức các loại bánh trứng kiến do người dân tộc Tày làm, và loại xôi ngũ sắc (5 màu) làm bằng nếp nương. Tuyên Quang có một di sản văn hóa đậm tính truyền thống lịch sử và các nét văn hóa ẩm thực độc đáo. Chỉ tiếc là văn hóa Tuyên Quang chưa gắn bó thật sâu với du lịch. 
Việt Hằng – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội –  8 (329) –  Năm 2004

Các đại lý du lịch: chớ coi nhẹ Internet

Nhiều đại lý du lịch từng phàn nàn về việc kinh doanh trực tuyến của các hãng hàng không và nhà làm tour qua internet. Họ cho rằng, trong nhiều trường hợp, họ có thể chỉ ra những sự không thống nhất về mức giá giữa giá mà họ đưa ra đối với khách hàng và giá được đưa ra trên internet. Họ cũng lập luận rằng họ có thể cung cấp các dịch vụ tốt đối với khách hàng mặc dù giá của họ chỉ cao hơn một chút so với các kênh khác. Tuy nhiên, cần phải nhận thức được rằng trong thời đại cách mạng thông tin, internet đang làm thay đổi nhanh chóng cơ cấu của ngành công nghiệp du lịch theo chiều hướng tốt. sẽ có người thắng và kẻ thua trong quá trình này, vì thế, các đại lý du lịch cần phải nhận thức đúng và có các biện pháp thực tế để có thể thu lợi ích từ xu thế này và tránh những mối đe dọa sẽ phát sinh trong tương lai. Chi phí phân phối luôn ngoài tầm kiểm soát và thường chiếm 30% giá cả của sản phẩm du lịch. Những người đứng đầu phải cắt giảm chi phí vì sự cạnh tranh trên toàn cầu chiến tranh, dịch bệnh, suy thoái kinh tế… vì thế, các hãng hàng không nhà làm tour và khách sạn không còn sự lựa chọn nào khác là phải giảm chi phí phân phối qua việc khai thác càng nhiều kênh phân phối càng tốt, internet ở đây đóng vai trò như là một kênh phân phối có thể giảm bớt được chi phí phân phối và có chiều hướng phát triển mạnh trong tương lai. Các số liệu thống kê chỉ ra rằng, phân phối theo phương thức truyền thống đắt gấp 4 lần và phương thức gọi điện đắt gấp 2 lần so với giao dịch qua internet. Vì thế, việc kinh doanh trực tuyến qua mạng sẽ mang lại những lợi ích về kinh tế cho các nhà quản lý, thậm chí lợi ích này sẽ tăng lên trong tương lai. Đây là một minh chứng về sự thay đổi cơ cấu của ngành công nghiệp du lịch. Tuy nhiên, hiện nay ngành công nghiệp này đang thiếu những người có đủ trình độ để chuyển đổi phương thức kinh doanh trên mạng hữu ích này. Vì thế, nhu cầu đào tạo nguồn nhân lực “tiếp nhận” được các phương tiện mới và khả năng thực hiện các biện pháp linh hoạt để giúp đỡ khách hàng cũng như thu lợi là điều cực kỳ quan trọng. trước sự thay đổi to lớn về cơ cấu của ngành công nghiệp du lịch, khá nhiều đại lý du lịch lại khăng khăng dùng các phương thức cũ chứ không muốn thực hiện giao thức kinh doanh qua mạng. họ bỏ hàng giờ đồng hồ ngồi trực bên máy điện thoại trong các văn phòng với ý nghĩ khách hàng sẽ đên hãng với tờ quảng cáo của họ và cho rằng như thế sẽ tốt hơn nhiều so với internet. Thay vì cần có các biện pháp để cải thiện năng lực cạnh tranh của mình, họ lại không hề có mối liên hệ trực tiếp với các hãng hàng không, các nhà làm tour vốn hỗ trợ cho họ rất nhiều. quả thật, không phải tự nhiên mà các hãng Expedia, Lastminute.com, Opodo (các hãng này đã rất thành công trong việc tận dụng công nghệ thông tin trong kinh doanh du lịch) và rất nhiều các công ty mới có tính cạnh tranh cao khác lại thành công và ngày càng tăng thị phần của mình trên thị trường. các đại lý du lịch thành công trong tương lai sẽ cần phải chuyển đổi từ làm việc ở các văn phòng để trở thành các nhà quản lý hoặc chuyên gia tư vấn về du lịch, cũng như làm tăng thêm kinh nghiệm về du lịch của mình. Các hãng nhỏ cần phải phát triển một sản phẩm đặc trưng và tập trung rõ ràng, mà đầu tiên là phục vụ cộng đồng trong nước. việc tận dụng các lợi ích của cong nghệ cực kỳ quan trọng nhằm xác định các sản phẩm cụ thể có thể thỏa mãn nhu cầu du lịch của người dân, trong khi đó công nghệ thông tin sẽ đóng vai trò quan trọng đối với tìm kiếm đối tác, thị trường… cũng như việc làm tăng giá trị của các sản phẩm du lịch.
Phùng Tuấn – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội –  8 (329) –  Năm 2004