Rollton thương hiệu việt thành công ở nước nga

Đến Mat – xcơ – va những ngày này bạn sẽ dễ dàng gặp các biển quảng cáo mì ăn liền nhãn hiệu Rollton ở khắp nơi: Trong ga tàu điện ngầm trên các ô tô buýt, dọc những con đường cao tốc… đàng hoàng sánh vai với các thương hiệu nổi tiếng khác của các nước tư bản phát triển. Thật ngạc nhiên khi được biết Rollton lại thuộc một loại doanh nghiệp 100% vốn Việt Nam do 5 cựu sinh viên trường giao thông đường sắt Mat – xcơ –va tuổi đời còn rất trẻ lập nên và theo như báo chí Nga đánh giá Rollton đã góp phần làm thay đổi quan niệm về cộng đồng người Việt Nam. Theo những thống kê chính thức hiện có khoảng 300 công ty Việt Nam hoặc động tại Nga. Nhưng trong đó tuyệt đại đa số là những công ty thương mại. Con số những nhà sản xuất chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Theo ông N.A.Adusev, thị trưởng Serpukhov thì hiện nay ở nước Nga có khoảng 20 doanh nghiệp sản xuất mì ăn liền thuộc sở hữu của người Việt Nam, Trung Quốc, Nga… nhưng Rollton là doanh nghiệp có thị phần lớn nhất. Serpukhov là một thành phố nhỏ thuộc tỉnh Mat – xcơ – va nằm cách thủ đô khoảng 76 km. Cuối năm 1998 chúng tôi quyết định xây nhà máy tại đây vì Serpukhov hội đủ được 3 yếu tố: Địa điểm không quá xa Mat – xcơ – va, thông tin liên lạc thuận tiện, giá nhân công rẻ hơn hẳn so với thủ đô Nguyễn Việt Hùng tổng giám đốc Rollton nói quả thực giá nhân công rẻ trung bình (40 đến 70 usd/tháng) là yếu tố quyết định đối với một ngành cần nhiều lao động mì ăn liền. Hiện nay Rollton có khoảng 6.000 mét vuông nhà xưởng với 1.500 công nhân trong đó là đa phần là phụ nữ và người già, những đối tượng rất khó tìm việc trong thời điểm nước nga lâm vào khủng hoảng kinh tế như hiện nay. Mức lương ở Rollton là trên trung bình so với địa bàn của Serpukhov chính vì vậy Rollton được lãnh đạo của thành phố này rất yêu quí. Tháng 5 năm 1999 gói mì đầu tiên mang nhãn hiệu Rollton ra đời. Bao bì đẹp, giá cực rẻ (2 rúp/gói tương đương với 0,16 usd/gói) lại thêm những chiêu quảng cáo rất bạo tay và bài bản, nên Rollton mau chóng được đông đảo tầng lớp dân nghèo Nga đón nhận. Từ ngày khai trương (tháng 1 năm 2000) cho đến nay, cả 6 dây chuyền của nhà máy hoạt động hết công suất mà không đáp ứng đủ nhu cầu của thị trường. Hiện Rollton sản xuất 7 loại sản phẩm gồm mì gà, gà cay, thịt lợn, thịt bò bằm, nấm.
Hoàng Bình – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Ai lợi , ai thiệt?

Khi gọi điện thoại “chui” người chịu thiệt thòi sẽ là khách hàng, phải trả tiền khống cho những phút điện thoại mà mình được sử dụng không là bao. Anh Nguyễn Mạnh Hà, công tác tại Tổng cục 5 Bộ công an bộc bạch: “Minh sử dụng máy nhắn tin, nên là khách hàng thường xuyên của các điểm điện thoại “chui”. Và mỗi lần gọi trong ít phút mình thường phải trả 2000 – 2005 đồng cho mỗi cuộc gọi nội hạt”. Còn một người bị thiệt thòi nữa là cơ quan Bưu điện. Họ vừa bị tổn thất, vừa bị mang tiếng là thu đắt, do một số khách hàng gọi dịch vụ điện thoại “chui” bị đắt thì cứ “kêu” ông Bưu điện. Mặt khác, họ còn phải “cắp tráp theo kiện”, cả khách hàng lẫn thuê bao, vừa ảnh hưởng đến uy tín, vừa mất thời gian của doanh nghiệp đi điều tra xác minh. Thậm chí, có trường hợp do thuê bao không quản lý được máy nên khách hàng lợi dụng sơ hở gọi đi quốc tế, gây phát sinh cước, rồi lại đâm đơn đi kiện gây tình trạng đau đầu cho những nhà quản lý, tạo điều kiện cho thị trường điện thoại công cộng nhốn nháo, khó quản lý
Vậy người được lợi là ai? Đó là những ông thuê bao. Họ chỉ phải trả tiền thuê bao hàng tháng với giá cước rất rẻ so với số tiền họ thu của khách hàng. Đáng lý chỉ mất 800 đồng thì họ thu của khách tới 2.000 đồng. Chị Thanh Hằng, một chủ thuê bao cho gọi điện thoại “chui” tâm sự: “Cứ mỗi lần khách hàng gọi nội hạt thì mình thu 2.000 2.5000 đồng, còn gọi di động và ngoại tỉnh thì tính tùy theo gọi nhiều hay ít. Nói chung từ khi mình mở dịch vụ này thì cũng kiếm được kha khá”.
Báo tiền phong tổ chức nhiều hoạt động xã hội
Ngoài làm tốt chức năng của 1 cơ quan báo chí tuyên truyền, Báo tiền Phong còn tổ chức nhiều hoạt động xã hội như: Tổ chức giải việt dã Báo Tiền Phong (từ năm 1959), Thi hoa hậu toàn quốc từ năm 1988, xây dựng quỹ tình thương dành cho những người gặp khó khăn đặc biệt trong cuộc sống thành lập năm 1996 quỹ “Hộ trợ các hoạt động phòng chống AIDS” (thành lập năm 1992).. Đặc biệt báo tiền phong đã trao 150 sổ tiết kiệm tình thường (mỗi sổ trị giá là 1.000.000 đồng) cho các đối tượng chính sách, thương binh liệt sĩ, người có công với nước, trao 100 suất tiền ( mỗi suất trị giá là 500.000 đồng) cho các Thanh niên xung phong gặp khó khăn và trao 350 suất học bổng (trị giá 500.000 đồng/suất) cho các sinh viên nghèo vượt khó học giỏi. Ngoài ra, Báo còn tổ chức các hoạt động xây dựng nhà tình nghĩa, ủng hộ người nghèo, ủng hộ đồng bào vùng bị lũ lụt hàng trăm triệu đồng.
Diệp Ngọc -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Về với miền đất lạ

Vì vậy độ dốc lòng sông nhỏ, sông mở rộng lòng chảy êm đềm, uốn khúc, hai bên bờ là những bãi bồi phù sa rộng, đất đai màu mỡ, thuận lợi đối với việc trồng trọt. Vượt qua biên giới Trung Quốc, sống Đà đi vào đất Việt, qua vùng núi ba biên giới thuộc huyện Mường Tè (Lai Châu), lòng sông phải chảy qua một vùng núi, có độ dốc nghiêng lớn từ tây bắc xuống đông Nam. So với sông Hồng và sông Lô, sông Đà có độ dốc bình quân tới 71 cm/km, sông Lô là 33cm/km, sông Hồng cho tới Việt Trì có độ dốc là 23cm/km. Vì lẽ đó mà sông Đà Đào sâu lòng rất mạnh, tạo nên những thung lũng trẻ hình chữ V, lòng sông chảy tít tắp bên dưới, còn du khách đi trên đường quốc lộ ở lưng chừng núi, đôi khi không nhìn thấy sông hoặc có nhìn thấy chỉ là một dòng sông đen ngòm vì hai bờ bị cây cối che khuất, ánh nắng mặt trời khiến mặt nước có màu đen (nhưng thực ra không màu đen mà trong xanh không kém sông Lô vào mùa khô). Trước kia, người Pháp đặt tên sông Đà là “sông màu Đen” là vì lý do như đã nói trên. Ngày nay sông Đà đã biến thành con sông trắng, lòng sông phơi ra ánh nắng mặt trời do rừng ở hai bờ đã bị chặt phá. Vùng núi ba biên giới Việt – Trung – Lào ở Tây Bắc huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu. Đây là huyện miền núi vùng cao, vùng xa khó khăn, nghèo đói vào bậc nhất nước ta. Huyện có diện tích tới 507.400 ha, rộng ngang với ba tỉnh miền xuôi Nam Hà, Thái Bình, Hưng Yên (cũ) cộng lại với dân số khoảng 3 vạn người, gồm có 13 dân tộc anh em sống dọc theo các bờ sông, bờ suối trong huyện là chủ yếu. Vì núi ở Mường Tè cao, thung lũng lại sâu nên đất nông nghiệp rất hiếm, chưa tới 1.150 ha với sản lượng hàng năm quy ra thóc là 7.500 tấn. Người dân vùng núi ba biên giới cũng như ở Mường Tè đều có cuộc sống nghèo nàn và tụt hậu, gần như cô lập với thế giới văn minh bên ngoài. Đầu năm 1993, chủ tịch huyện nêu phương án làm 1,5 km đường nhựa chạy qua phố huyện, nhưng đã bị các đại biểu phản đối vì sợ mỗi khi xuống huyện nhựa sẽ dính vào chân. Đến khi làm xong, hàng nghìn đồng bào về huyện xem mới biết thế nào là đường nhựa. Ở mường Tè còn có dân tộc La Hủ Sống về hái lượm. Họ làm lều bằng lá chuối, đến khi lá chuối vàng cũng là lúc các thức ăn hái lượm trong rừng hết thì họ chuyển đi làm nhà nơi khác.
Dương Vân Trang – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Du lịch mở thêm chuyên mục “phỏng vấn ngắn”

LTS: Như nhiều lĩnh vực khác, bên cạnh những thành công, trong ngành kinh doanh Du lịch còn không ít chứa định nhiều hạn chế cần phải tiếp xúc khắc phục để ngày càng xứng đáng là một trong những ngành có vị trí của một ngành kinh tế mũi nhọn của đất nước. Để nhìn nhận rõ và có cách khắc phục những hạn chế này, không gì khách quan hơn là tham khảo ý kiến nhận xét của các du khách, nhất là du khách nước ngoài. Thể theo yêu cầu của đông đảo bạn đọc, từ số báo này, báo Du lịch mở thêm chuyên mục “phỏng vấn ngắn” nhằm ghi nhận các nhận xét, ý kiến của khách du lịch, nhất là các du khách nước ngoài những mặt được và chưa được của Du lịch Việt Nam. Rất mong bạn đọc nhiệt tình cộng tác.
Tin vắn
Câu lạc bộ Diều Huế vừa được mời dự liên hoan quốc tế lần thứ 9 tại thành phố Dieppe, Pháp. Hai nghệ nhân là Nguyễn Văn Bê và Nguyễn Văn Cừ đến với liên hoan với 20 con diều truyền thống và 50 con diều khác để giới thiệu với bạn bè diều Huế, Việt Nam.
Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế đã phê duyệt dự án cải tạo bộ mặt đô thị, sẽ xây dựng công viên 3 tháng 2 ở bờ Nam Sông Hương với 5 tỷ đồng. Đồng thời quy hoạch lại khu thương mại du lịch từ cầu Gia Hội đến cầu Trường Tiền, ở bờ Bắc Sông Hương.
Nội dung của Báo đã bám sát những vấn đề nóng hồi của hoạt động du lịch và phản ánh được những vấn đề liên quan tới kinh doanh du lịch, văn hóa và tri thức du lịch. Những chuyên mục mới mà Báo Du lịch hiện đang có là một cố gắng lớn của Báo. Tuy nhiên theo tôi, Báo cần phải có những bài gần gũi hơn đối với tâm tư, tình cảm, công việc của nhân viên, lãnh đạo trong ngành du lịch. Những kỷ niệm, ký ức vui buồn, cả những thất bại lẫn thành công. Bên cạnh những bài chính luận, những bài về nghề, về kinh nghiệm… trong du lịch, cần có những bài vui nhộn nhưng gợi mở cho hoạt động của người làm du lịch. Những bài đó có thể “huy động” sự góp sức trong đội ngũ hươn 15 vạn người của ngành chúng ta. Chúc Báo ngày càng phát triển hơn, có mặt thường xuyên trên các sạp báo trong cả nước và thành món ăn tinh thần thú vị của những người làm du lịch, khách du lịch.
PV: Xin cảm ơn Tiến sĩ chúc khoa Du lịch học và Tiến sĩ thực hiện được những dự định từ “bệ phóng” của Trường 5 năm vừa qua.
DL – Hào Vũ – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Nhân ngày quốc tế xóa đói giảm nghèo (17/10)

Thông điệp của tổng thư ký liên hợp quốc nhấn mạnh: phấn đấu vì một nền kinh tế thế giới công bằng hơn, là trách nhiệm toàn cầu
Liên hợp quốc, New York gần một nửa dân số thế giới có mức sống dưới hai đô la mỗi ngày, song con số thống kê này cũng không phản ánh hết nỗi thống khổ, sự bất lực và cảnh cơ cực đến nghiệt ngã trong cuộc sống hàng ngày của những người nghèo trên thế giới. Mức độ nghèo như vậy là điều không thể chấp nhận được, nhất là khi quá trình toàn cầu hóa đã mở ra những con đường lớn để tạo ra của cải vật chất. Toàn cầu hóa có thể là một nguồn sức mạnh to lớn trong cuộc đấu tranh đẩy lùi nghèo đói. Song toàn cầu hóa không thể chỉ nhằm tạo ra các thị trường rộng lớn hơn. Kinh nghiệm cho phép chúng ta khẳng định rằng nếu chỉ có tăng trưởng kinh tế không thôi thì chưa đủ để xóa đói giảm nghèo và khắc phục tình trạng không đồng đều về thu nhập. Chính sách kinh tế phải đi đôi với các chính sách xã hội có hiệu quả nhằm thực hiện mục tiêu giáo dục cho tất cả mọi người, sức khỏe cho tất cả mọi người và bình đẳng nam nữ. Đó là yếu tố cơ bản để toàn cầu hóa mang lại lợi ích cho tất cả các dân tộc trên thế giới cũng như để chúng ta hoàn thành mục tiêu giảm nửa số dân nghèo cùng cực vào năm 2015. Mục tiêu này thật to lớn, song không phải là hoang tưởng, cũng không phải là không thực hiện được. Chúng ta có tri thức và phương tiện để thực hiện mục tiêu đó. Chỉ thiếu ý chí quyết tâm. Đối với các nước đã phát triển, đó là thiện chí xóa nợ ở mức có ý nghĩa, loại bỏ các hàng rào bảo hộ đối với hàng hóa xuất khẩu từ các nước nghèo nhất và dành một phần dù chỉ là rất nhỏ trong thu nhập của mình cho mục đích hỗ trợ phát triển. Đối với nhiều nước đang phát triển , đó là ý chí quyết tâm đấu tranh chống tham nhũng, chấm dứt cuộc xung đột dai dẳng và xây dựng nền tảng cho một hệ thống quản lý quốc gia tốt. Trong tuyên bố thông qua tại Hội nghị thượng đỉnh thiên niên kỷ tổ chức vào tháng trước, các nhà lãnh đạo trên thế giới đã ghi nhận sự cần thiết phải “ cố gắng đến mức cao nhất để giúp cho đồng loại của chúng ta, cả nam giới, phụ nữ và trẻ em, thoát khỏi cảnh sống nghèo cùng cực đến mức không thể gọi là cuộc sống con người nữa”.

Hỏa Tiễn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Tin văn hóa – văn nghệ thường ngày

Theo thống kê ban đầu, qua kiểm tra 4367 lượt cơ sở hoạt động văn hóa, dịch vụ văn hóa trong toàn quốc, các lực lượng chức năng đã phát hiện 2188 cơ sở vi phạm, phạt hành chính là 666.050.000 đồng, thu giữ là 36.928 băng hình video, 27.352 đĩa các loại, 130 đầu máy video, máy đánh bạc, 3 tấn sách giáo khoa in lậu, 2,1 tấn nhãn mác, 250 mẫu giấy tờ quản lý Nhà nước, 8.150 văn hóa phẩm khác, hủy bỏ 29.527 tờ quảng cáo rao vặt, xóa 15.780 mét vuông tường vẽ quảng cáo, tháo dỡ 734 biển hiệu quảng cáo… Theo đánh giá bước đầu, việc thực hiện chỉ thị 09 có chuyển biến rõ rệt.
Để ngăn chặn các hành vi gian lận thương mại, vi phạm các quy định của Nhà nước về xuất nhập khẩu văn hóa phẩm, Bộ văn hóa thông tin đã chỉ đạo Sở Văn hóa thông tin các tỉnh, thành phố tổ chức phát hành, niêm yết tại các cửa hàng, bưu điện, trụ sở cơ quan… các quy định về xuất khẩu, nhập khẩu văn hóa phẩm, thủ tục cấp phép xuất, nhập khẩu văn hóa phẩm để tất cả các đối tượng có nhu cầu xuất nhập khẩu văn hóa phẩm biết và thực hiện. Các lực lượng chức năng sẽ tăng cường kiểm tra và xử lý các hành vi vi phạm trong nhập khẩu phi mậu dịch và các hành vi vi phạm pháp luật khác.
Vừa qua, Bộ văn hóa thông tin đã thống nhất với Bộ tư pháp gửi văn bản trình Thủ tướng Chính phủ giữ lại 6 giấy phép, trong đó có giấy phép hành nghề biểu diễn nghệ thuật. Đến giữa tháng 7 đã cấp 4973 thẻ cho nghệ sĩ đủ tiêu chuẩn thẩm định và 1.500 thẻ hành nghề biểu diễn tạm thời do các Sở Văn hóa thông tin cấp. Bộ Văn hóa thông tin đang khẩn trương xây dựng “Quy hoạch và phát triển ngành nghệ thuật biểu diễn đến năm 2010”. Theo Bộ văn hóa thông tin cho biết, từ ngày 24 đến ngày 27 -9-2000, tại Hà Nội sẽ diễn ra Liên hoan ca múa nhạc và Triển lãm mỹ thuật các Trường văn hóa nghệ thuật trong toàn quốc.
Sự tăng trưởng này chắc chắn sẽ có những tác động mạnh mẽ lên môi trường tự nhiên. Vì thế nhiệm vụ của các nhà bảo tồn tự nhiên và ngành du lịch là phải đưa ra được những biện pháp tích cự để bảo vệ hệ sinh thái mong manh đó. Để làm được việc đó trước hết phải gắn chặt được hai khái niệm “du lịch sinh thái” và “du lịch trách nhiệm” lại với nhau. Và chúng ta có thể tham khảo kinh nghiệm của giải thưởng “vì môi trường” trong quá trình phát triển.
T.Đ – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Nghỉ dưỡng với người bản xứ

Nghỉ dưỡng với người bản xứ theo kiểu cùng ăn, ở, sinh hoạt hiện đang là khuynh hướng du lịch được du khách u Mỹ đặc biệt ưa chuộng. Một trong những nơi được du khách tìm đến đông nhất là đảo Polynesie nằm ở châu Đại Dương. Tùy theo sở thích, khách du lịch sẽ chọn lựa để sống cùng các gia đình người dân địa phương ở 12 đảo nhỏ trong vùng, trong những căn nhà sàn truyền thống hoàn toàn cách biệt giữa các hồ nước mặn có màu xanh lục đầy san hô. Tùy theo túi tiền, du khách sẽ được phục vụ theo những tiêu chuẩn tiện nghi khác nhau. Với bất kỳ tiêu chuẩn nào, họ cũng được tạo điều kiện thuận lợi để hòa nhập với cuộc sống thường nhật của thổ dân Maori trên đảo. Du khách được dạy cách câu cá theo kiểu dân địa phương, cách nướng con cua biển, được tham dự vào các lễ hội của dân Maori…
Tiêu cực trên sông tiền đến nay có hơn?
Tôi đã quyết định trở lại sông Tiền lần này vào đúng mùa làm ăn của các chủ phương tiện đường thủy từ các loại xuồng ba lá, ghe thuyền 100 tấn trở lên đến các loại xà lan (300 đến 500 tấn) chở gạo, phân bón, cát đá xuôi ngược. Đối với các trạm “đăng trình” của cảnh sát giao thông đường thủy thì đây cũng là cơ hội… kiếm tiền “chung chi” của các chủ phương tiện. “Trạm là một chiếc tàu sắt mang số hiệu CA 66 – 51 – 01, có một cảnh sát giao thông ngồi ngoài khoang tay cầm đèn pin theo dõi các phương tiện qua lại, một người ngồi trước bàn làm việc phía trong vừa xem sổ đăng trình (nếu có chủ tàu lên) vừa liếc xem ti vi trước mặt. Ngoài ra còn có một vài người không thấy mặc cảnh phục – theo các chủ tàu đó là những tay “cò”. Nếu xà lan tải trọng lớn không thể áp sát vào trạm và không có xuồng riêng mang theo, thì khi đến gần trạm sẽ có một tay “cò” tự động phóng xuồng ra rước vào. Thuyền trưởng H, lái xà lan chở 300 tấn gạo về Thành phố Hồ Chí Minh cho biết sau khi đưa sổ đăng trình xong chỉ việc đưa cho “cò” 110.000 đồng, trong đó 10.000 đồng là phí đi xuồng cho “cò” còn 100.000 đồng là “luật” cho cảnh sát giao thông trạm. Có tin tưởng được tay “cò” không? Thuyền trường H cười nói: “Sao lại không. Nó ăn ngủ luôn trên trạm thậm chí thỉnh thoảng Cảnh sát giao thông ngủ quên nó còn làm luôn nhiệm vụ của Cảnh sát giao thông: Phất cờ yêu cầu các tàu dừng lại…”
Đ.Q.T.H – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Gia lại sẽ khai thác các khu du lịch mới

Vào cuối năm 2000, tỉnh Gia Lai sẽ tiến hành khảo sát hệ thống các điểm du lịch sinh thái mới trên địa bàn tỉnh để tổ chức đầu tư và khai thác vào năm 2001. Trong số đó sẽ nhiều vùng du lịch trọng điểm đặc biệt là hai vùng du lịch mới là khu vực thủy điện Yaly và vùng rừng đặc dụng Kon Chư Răng thuộc huyện Kbang. Các điểm du lịch mới này sẽ góp phần nối dài hành trình du lịch trên địa bàn tỉnh Gia Lai và Tây Nguyên nói chung. Do có sự đầu tư nâng cấp, quan tâm tới chất lượng dịch vụ, nên lượng khách du lịch đến thăm các điểm du lịch sinh thái, văn hóa làng bản ngày càng tăng, năm 2000 ước đạt hơn 25.000 lượt người với khoảng 36.000 ngày khách lưu trú, tăng 15% so với năm 1999.
Hội báo Xuân Tân Tỵ 2001 do Hội Nhà Báo Việt Nam và Bộ văn hóa Thông tin phối hợp tổ chức từ tối ngày 15/1 đến tối 18/1/2001 tức từ tối 21 đến tối 24 tháng Chạp năm Canh thìn) tại Trung tâm Triển lãm Giảng Võ Hà Nội.
Từ 1/12/2000, Liên hiệp Đường sắt Việt Nam bắt đầu tổ chức chạy tàu Tết, tăng thêm 6 đôi tàu Thống Nhất thành 10 đôi tàu Thống Nhất một ngày. Cũng từ 1/12 ngành Đường Sắt sẽ tổ chức bán vé đặt chỗ trước.
Cần Thơ: Dự án xưởng đóng chai nước giải khát Pepsi Cola tiếp tục hoạt động
Dự án xưởng đóng chai nước giải khát mang thương hiệu của Pepsi Cola có công suất là 30 triệu lít trên 1 năm của Công ty Nước giải khát quốc tế IBC vừa được Ủy ban nhân dân tỉnh và Ban quản lý các khu công nghiệp chế xuất Cần Thơ đã đồng ý đề nghị Bộ kế hoạch và đầu tư cho tiếp tục cho triển khai, sau hơn 1 năm tạm ngưng vì lý do kỹ thuật và những khó khăn. Đây là dự án có tổng vốn đầu tư là 13,555 triệu USD.
Bảo tàng Guggenheim ở thành phố Bibao – Tây Ban Nha: được hoàn thành vào năm 1997. Ngay từ khi bảo tàng này được mở cửa, nó đã thu hút được rất nhiều khách du lịch nhờ kiến trúc độc đáo của tòa nhà này. Tòa nhà được thiết kế gồm nhiều vòng cung như những đài sen bao quanh một cột trụ trung tâm.
Foxy Lady: Đó là những băng chuyền chạy qua một phần nhà bảo tàng tại thành phố Seatle – Mỹ. Những băng chuyền được làm từ nhựa tổng hợp nên có thể di chuyển, thay đổi kiểu dáng một cách dễ dàng, tạo cho nội thất tòa nhà vô cùng linh hoạt.
Hương Ly – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Giải pháp về du lịch quảng bình

Với thế mạnh du lịch sinh thái (du lịch hang động, tắm biển, nghỉ dưỡng), du lịch lịch sử – văn hóa, du lịch chữa bệnh, mục tiêu của ngành Du lịch Quảng Bình là tiếp tục đổi mới phương thức kinh doanh, phát triển cơ sở hạ tầng, tạo được các sản phẩm du lịch có chất lượng, hấp dẫn lớn đối với du khách. Dự kiến đến năm 2005 đón nửa triệu lượt khách, năm 2010 đón 1 triệu lượt khách, tăng 4,5 lần so với năm 2000 và tăng 2 lần so với năm 2005. Để đạt được những mục tiêu trên, trong các năm tới cần phải tập trung vào các giải pháp sau đây:
Thứ nhất: Quy hoạch và quản lý quy hoạch. Trên cơ sở quy hoạch tổng thể phát triển Du lịch của tỉnh, tích cực xây dựng quy hoạch chi tiết các khu du lịch, các di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh… Để khai thác du lịch theo đúng kế hoạch, nhất là các khu, điểm du lịch ở Phong Nha – Kẻ Bàng, Đồng Hới. Giữ vững kiến trúc cảnh quan môi trường sinh thái bền vững của các khu, điểm du lịch, đáp ứng thiên hướng quay về với tự nhiên của du khách.
Thứ hai: Trung tu, tôn tạo các di tích lịch sử cách mạng, văn hóa là nền tảng giải quyết mối quan hệ mang tính văn hóa trong hoạt động du lịch. Đặc biệt, những công trình mang nét đặc sắc riêng tạo ấn tượng về sự hấp dẫn của cảnh quan danh thắng, lịch sử và con người Quảng Bình.
Thứ ba: Đầu tư, nâng cấp các khu, điểm du lịch, khu vui chơi giải trí. Trước hết tập trung cho khu du lịch trọng điểm Phong Nha – Kẻ Bàng, với các sản phẩm đa dạng: Du lịch hang động, du lịch sinh thái và thám hiểm rừng trên núi đá vôi, du lịch lịch sử, nghiên cứu khoa học, du lịch vườn, nhà, thăm buôn làng đồng bào dân tộc với sự tham gia của cộng đồng địa phương. Có kế hoạch phục chế một số di tích lịch sử văn hóa, xây dựng điểm du lịch biển xã Bảo Ninh gắn với bến đò Mẹ Suốt, điểm du lịch nghỉ dưỡng bãi biển Nhật Lệ, Quang Phú gắn với biển Lý Hòa, Đá Nhảy, khu vui chơi giải trí, khách sạn, nhà hàng đặc sản biển, du thuyền trên sông Nhật Lệ gắn liền với ca hát Quảng Bình. Xây dựng, “Khu du lịch tắm suối khoáng Bang” ở phía Tây Nam tỉnh thành điểm nghỉ dưỡng, chữa bệnh gắn với các tuyến du lịch sinh thái hồ An Mã, thăm lăng mộ Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh, nhà lưu niệm Đại tướng Võ Nguyên giáp…phía bắc tỉnh cần xây dựng.
Lưu Bình – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Thổ cẩm về xuôi không trở ngược

Ông Kơ Liêng Ha Jet (Trưởng thôn Bnơ) kể: “Lâu lắm rồi, khi con người còn “ăn lông ở lỗ” ở buôn Ja xuất hiện một người được mọi người gọi là bà MêKông. Bà Mê Kông biết cắt tranh lợp mái nhà, bày cho con người cách làm ra lửa. Thấy con người còn trần truồng, bà Mê Kông đã tập hợp những thiếu nữ còn trẻ bày cho cách kéo sợi, dệt vải. Từ đó, con người biết cái ăn, cái mặc. Riêng thổ cẩm chỉ có phụ nữ mới dệt thôi….”. Truyền thuyết chỉ kể dệt thổ cẩm để làm váy mặc. Nhưng giờ đây, con cháu của bà Mê kông dệt thổ cẩm không phải để mặc mà để bán. Mỗi tấm thổ cẩm thời cực thịnh có giá đến hơn trăm ngàn đồng, có lúc tính giá bằng đô la. Người ta thấy thổ cẩm theo chân người nước ngoài vượt biên giới, chiếc túi xinh xinh cho các cô gái dưới xuôi làm duyên và thổ cẩm cũng mang lại cho bà con người Cil ti – vi để xem, chiếc xe gắn máy đi lại. Thổ cẩm tràn ngập thị trường nhưng cũng thật trớ trêu, khó khăn lắm mới tìm thấy một thiếu nữ Cil mặc thổ cẩm Tại Sao? “Thổ cẩm đắt lắm chờ để bán thôi. Mặc quần tây, áo sơ mi đẹp hơn” Cô K’Luyên đã cho biết như vậy. Mỗi tuần, K’Luyên dệt được một tấm thổ cẩm, tính ra mỗi ngày trên 10.000 đồng thu nhập cao hơn đi làm rẫy nhiều. Ở thôn Bnơ của K’Luyên có 35 nóc nhà. Nhà nào có con gái cũng đều dệt thổ cẩm. K’Noi (16 tuổi) kể: “Biết dệt từ lúc 10 tuổi. Dệt được 6 năm rồi, mẹ bảo để dành tiền lớn lên đi “bắt” chồng…” “Thế không đi học sao?”. “Có chứ. Nhưng đến lớp 6 thì nghỉ. Đi học mệt lắm! Về nhà dệt sướng hơn…”. Nhiều bạn trẻ như Roong Linda, Rơ Ha Toanh… sau giờ học là tranh thủ mang thổ cẩm xuống chợ Đà Lạt bán đến tối mới về. Chưa kể vào mùa cao điểm của du lịch Đà Lạt, nhiều bạn trẻ còn đồng loạt xin nghỉ học để về vừa dệt vừa đi bán. Một ngày ở xã Lát, chúng tôi lấy làm mừng khi thấy đời sống tiện nghi vật chất của đồng bào dân tộc chẳng thua kém thị thành, nhưng cũng thật âu lo khi trình độ học vấn của các bạn trẻ thơ đây tỷ lệ nghịch với đồng tiền kiếm được. Lúc đang làm ra tiền đã không muốn đi học, huống hồ thời gian gần đây, thổ cẩm của đồng bào dân tộc Cil rớt giá thê thảm, sản phẩm làm ra không bán được, cuộc sống trở nên khó khăn, khiến con đường đến trường gập ghềnh hơn…
Thanh Trường – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000