Du lịch Uganda

Uganda nổi tiếng là quốc gia có nhiều danh lam thắng cảnh, với những khu rừng nguyên sinh trù phú và nhiều loại thú rừng sinh sống, trong đó có cả những loài thú nơi khác đã tuyệt chủng.
Mở đầu chuyến du lịch, khách có thể tới thăm thác nước khổng lồ với tên gọi là thác Murchisora Fall nằm trên sông Nile. Thác rộng 18 bộ và cao tới 130 bộ, đây là một trong những thác nước lớn nhất của châu Phi ngày nay có thể tiếp cận được bằng đường bộ, nhưng người ta thường đến đây bằng tàu thuyền để an toàn hơn vì nơi đây có nhiều thú dữ ăn thịt. Xung quanh thác Murchisora là những vùng sa mạc rộng lớn, nơi đây có nhiều thú hoang dã như hổ báo, hưu nai, tê giác, bò rừng…, dưới nước thì có cá sấu, hà mã…, trên cây thì có các loại chim, vượn, khỉ… Đặc biệt, Uganda còn có cả những loại đại bàng ăn cá rất quý hiếm, riêng cá sấu có tới 73 loài khác nhau, hay bò rừng nước lại có đến 53 loại, khỉ đầu cho cũng có trên 20 loài riêng biệt.
Bên dòng sông Nile thơ mộng là khu rừng già Sarola-lodge nổi tiếng ở Baraa, thu hút rất đông khách du lịch thập phương. Đây là vương quốc của các loại khỉ đầu chó, làm người ta liên tưởng tới những cảnh trong phim The Jungle Book (Rừng nhiệt đới) của hãng phim Disney nổi tiếng của Mỹ dàn dựng và công chiếu gần đây. Khu rừng Sarora bắt đầu được hồi sinh sau hơn một thập kỷ kể từ khi những cuộc nội chiến tại Uganda bắt đầu tạm lắng và quần thể những loài khỉ quý hiếm bắt đầu sinh sôi ngày càng nhiều.
Cách Sarola-lodge vài dặm là những cánh rừng thưa bằng phẳng, một địa điểm du lịch sinh thái đầy lý tưởng. Đây là vùng đất trung du với những đồng cỏ trải dài tươi tốt. Trên đường đi, người ta có thể gặp rất nhiều đoàn khách du lịch trên những chiếc xe Jeep địa hình có thể đi sát những con hổ mà không bị tấn công, là cảnh hiếm thấy ở nơi khác trên thế giới. Theo đó, người và hổ đối mặt hàng giờ, thậm chí khách có thể quay phim, chụp ảnh tùy thích mà không bị quấy rầy hoặc bị “những ông ba mươi” tấn công săn đuổi.
Phong cảnh thiên nhiên, khí hậu ôn hòa, cuộc sống hoang dã và sự mến khách của những người dân địa phương, nơi ít có điều kiện tiếp cận với nền văn minh, quyện hòa với những cảnh đẹp thiên nhiên hoang dã đã biến Uganda thành một thiên đường du lịch. Để tận dụng thế mạnh này, trong những năm gần đây, chính phủ các nước châu Phi nói chung và Uganda nói riêng đã có những việc làm thiết thực nhằm duy trì ngành du lịch không ngừng phát triển, nhất là việc tu bổ các công trình hạ tầng, giáo dục cho mọi người về ý thức bảo vệ thiên nhiên và phát triển các loài động vật. Hiện nay, mỗi năm Uganda đón nhận trên 50.000 khách du lịch thập phương và dự kiến con số này sẽ tăng lên gấp đôi, gấp ba vào những năm tới.
Thái nguyên: triển khai chương trình du lịch 2001
Sở Thương mại – Du lịch Thái Nguyên vừa triển khai chương trình hành động quốc gia về du lịch với chủ đề: “Thái Nguyên – điểm đến của du lịch cội nguồn”. Chương trình gồm 6 nội dung: Tuyên truyền, quảng bá, xúc tiến du lịch toàn tỉnh; Phát triển, nâng cấp các điểm du lịch; Du lịch văn hóa gắn với các lễ hội dân tộc; Nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch ở tỉnh; Tạo điều kiện khuyến khích hoạt động du lịch và hoàn thiện tổ chức, nâng cao hiệu quả quản lý về du lịch. Ngoài ra, Sở cũng đề nghị Ủy ban nhân dân tỉnh thành lập Ban chỉ đạo Nhà nước về phát triển du lịch gồm nhiều ngành tham gia.
Nước uống đóng chai không an toàn và cũng không bổ dưỡng
Theo một báo cáo của Quỹ Bảo tồn động vật hoang dã thế giới (WWF) công bố ngày 3/5, nước uống đóng chai đang được bán rộng rãi trên thế giới không an toàn hơn đối với sức khỏe con người và cũng không bổ dưỡng hơn nước uống bình thường lấy từ vòi ở các nước công nghiệp tiên tiến.
Một công trình nghiên cứu của Tổ chức Lương nông Liên hợp quốc cho biết, nhu cầu nước uống đóng chai trên thế giới hiện nay rất cao, mức tiêu thụ hàng năm là 89 tỷ lít với doanh số 22 tỉ USD. Nguyên nhân là do nhiều người tiêu dùng có quan niệm sai lầm cho rằng đây là nước khoáng thiên nhiên lấy từ suối, hồ hoặc giếng tự nhiên, chứa ít vi khuẩn hơn nước lấy từ vòi ra, có tác dụng chữa bệnh và có nhiều giá trị dinh dưỡng.
Báo cáo của WWF khẳng định rằng, nước khoáng thiên nhiên không phải là nước vô trùng và nó có thể chứa các vi khuẩn tự nhiên, rằng đây là một sản phẩm tự nhiên không thể tẩy trùng được và thậm chí trong thành phần của nó có thể có các hợp chất sắt và lưu huỳnh. Hơn nữa, ước tính đã có 1,5 triệu tấn chất dẻo được sử dụng để sản xuất chai đóng nước trên toàn thế giới, điều này có thể gây tác hại đối với môi trường.
Theo WWF, mức tiêu thụ và doanh số bán nước đóng chai ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương, tăng khoảng 15% từ năm 1999 đến 2001.
K.N – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Phía sau sàn diễn

Chẳng phải chỉ có những cuộc trình diễn của người mẫu trên sàn diễn mới được chú ý. Một khi họ đã trở thành nổi tiếng thì những gì thuộc về đời thực của các siêu mẫu cũng luôn được nhiều người quan tâm.
Trên sân khấu, trong những bộ trang phục độc đáo, các người mẫu trong thật duyên dáng và quyến rũ. Nhưng phía sau những buổi trình diễn ấy là một thế giới hoàn toàn khác. Đó là sự cạnh tranh khốc liệt của nghề nghiệp. Trên sàn diễn, nhìn những người mẫu trao nhau những nụ cười, những ánh mắt thân thiện, khó ai biết được chỉ cần đôi chân vừa khuất sau tấm màn nhung kia là nhiều người như chẳng hề quen nhau, thậm chí còn so đo từng chỗ đứng mỗi khi xuất hiện. Tôi nhớ lần dự buổi ra mắt bộ sưu tập thời trang của một nhà tạo mẫu nổi tiếng tại khách sạn New World. Trong khi khán giả náo nức chờ xem biểu diễn thì bên trong lại có sự giằng co, giận dỗi của hai người đẹp chỉ vì một cô nhất quyết đòi “phải xếp đi giữa”. Giải thích sao cô vẫn không chịu, vì cô cũng từng là hoa hậu, là người mẫu nổi tiếng, sự xuất hiện của cô lúc nào cũng thu hút khán giả… Cuối cùng, một người mẫu khác đành nhường chỗ cho cô ta! Rồi chuyện người có danh hiệu không chịu đi cặp với người không có danh hiệu vì một lẽ đơn giản: đi chung như thế sẽ hạ thấp mình (?). Chuyện trang phục diễn cho người mẫu cũng phức tạp không kém. Tuy không nói ra nhưng như có một “quy định” ngầm rằng, quần áo “xấu” dành cho những người mẫu mới vào. Có trường hợp, nhà tạo mẫu đã may theo số đo của từng người mẫu, nhưng khi chuẩn bị ra diễn, cô người mẫu thuộc hạng “vỏ-dét” thấy trang phục của người khác đẹp liền đòi cho bằng được, “nếu không mặc áo đó thì tôi không diễn”/ Trong khi các cô người mẫu mới vào nghề phải tập đúng lịch yêu cầu thì mấy “sao” thời trang lúc nào cũng có điệp khúc “Em bận lắm, cứ cho em biết đội hình, em sẽ đi được…”. Các cô cho rằng là người nổi tiếng, sự xuất hiện tên tuổi của các cô cũng đã dư sức thu hút khán giả rồi!
Đó là chuyện trên sàn diễn, còn ngoài đời thì sao? Lâu nay trên báo chí, chúng ta vẫn thường thấy những cuộc trò chuyện với các người mẫu nổi tiếng. Bao giờ khi hỏi về mẹ, các cô đều nói một cách trân trọng, rất “bài bản”, nào là “em yêu mẹ nhất, phần thưởng lớn thường nghĩ đến mẹ”… Nhưng trong hậu đài, người ta thấy có cô la mắng mẹ không ngần ngại chỉ vì bà cột dây giầy sao chậm quá, hay quát tháo lên chỉ vì cái nút áo cài sai… Ngay chuyện học hành của các cô, lúc nào cũng nghe “em đang là sinh viên năm thứ nhất, thứ ba…” của trường này, trường nọ, nhưng một số cô hiện diện ở các shop quần áo, quán café nhiều hơn là ở giảng đường! Ban đêm lại tụ tập ở các vũ trường thì thử hỏi thời gian đâu để học hành cùng sách vở! Chuyện quan hệ tình cảm cũng có vấn đề. Không ít cô người mẫu hễ gặp nhau là lấy một người mẫu nào đó làm chủ đề trong lúc “trà dư tửu hậu”, đại loại như “nhỏ X đen như con mắm lóc hay con K sao chảnh quá…”. Khuynh hướng đáng buồn trong không ít người mẫu nữ là cặp bồ với những tay giàu có, thương gia hay ngoại kiều, tổng giám đốc công ty… mặc dù biết người ta đã có gia đình! Các cô tận dụng sắc đẹp một thời của mình để đánh đổi nhà, xe hơi, một shop thời trang v.v… Giở lại những vụ án kinh tế lớn thì không ít có vụ có dính đến mấy cô người mẫu… Hiểu rõ những vấn đề trên đạo diễn Nguyễn Hữu Dũng, chủ nhiệm lớp thời trang Quốc tế của Trung tâm đào tạo doanh nghiệp cho biết: “Chúng tôi sẽ đưa vấn đề đạo đức vào khóa học, xem như môn học chính thức, để các em ý thức rằng đây là nghề như mọi nghề khác”. Dù sao, có học đạo đức vẫn hơn!
Đã có gần 900.000 thuê bao di động trả trước
Cuối năm 1999, toàn quốc mới chỉ có 372.924 thuê bao di động các loại, đến tháng 4/2001 đã có gần 900.000 thuê bao. Kết quả này phần lớn nhờ sự ra đời của loại hình dịch vụ điện thoại di động trả trước.
Theo số lượng của Tổng Công ty Bưu chính Viễn thông, tính đến ngày 8/3, tổng số thuê bao của mạng Vinaphone là hơn 500.000 thuê bao, trong đó VinaCard chiếm hơn 75% và mạng MobiFone là hơn 369.000 thuê bao, trong đó MobiCard chiếm 65%. Thời gian qua, Công ty GPC và VMS đã tích cực nâng cấp, mở rộng dung lượng, chất lượng mạng lưới để phục vụ nhu cầu khách hàng. Tổng Công ty đã có kế hoạch nâng dung lượng tốc độ truyền tải mỗi mạng di động trả trước từ 400K lên 600K trong tháng 6/2001.
Trương Hoàng Phú – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Cảm nhận Khoang Xanh

Quả cô bạn tôi chọn không lâm. Năm nay Khoang Xanh có nhiều nét mới. Lối rẽ từ đường quốc lộ vào đã cải tạo, nâng cấp. Du khách không còn phải than phiền về những “ổ gà, ổ trâu”. Đến nơi, luồng không khí dìu dịu đã xóa tan đi những giọt mồ hôi, mệt nhọc bụi bặm. Chẳng thể nào người ta gọi đây là lá phổi xanh của Hà Nội. Đang tận hưởng không khí trong lành, đã thấy bên tai tiếng suối róc rách như bản hòa tấu đưa chúng tôi về với những truyền thuyết ly kỳ, hấp dẫn. Dòng Suối Tiên vắt mình trên cao, len lỏi qua các sườn đá chảy xuống trong như dải lụa bạc khổng lồ. Và hình như dưới suối, các nàng Tiên đang vui đùa thì phải. Thấy tôi thả hồn, cô bạn mới vỗ vai: Này! Tiên vừa xuống đó, ra giấu cánh đi để nàng đi về nhà. Câu nói đã xua tan không khí huyền ảo, thơ mộng. Cả bọn cười vang và tiếp tục cuộc hành trình. Leo đến khu rừng nguyên sinh thì trời tối. Chúng tôi giằng trại rồi đốt đuốc. Trong ánh lửa bập bùng, thoảng nghe có tiếng những chú nai tác bạn. Giữa cái vắng lặng ở núi rừng mà vẫn thấy ấm cúng và thú vị biết bao. Sáng hôm sau, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình khám phá thiên nhiên kỳ thú. Chiều đến, cả bọn rủ nhau xuống núi vui đùa trên bờ cát. Quanh khu bể rộng 22.000 m2, Ban quản lý cho xây dựng 30 nấm lá cọ để du khách có thể nghỉ ngơi sau những lúc vui đùa dưới nước. Những bức tượng hình voi, rồng, cô gái Dao, Mường vừa tạo được cảnh quan, vừa là những đầu mối bơm nước từ các bể lọc trên cao. Vì thế du khách an tâm về vấn đề vệ sinh. Khi bơi thoả thích, khách lên cầu trượt, cạnh đó có hình ảnh thầy trò đường tăng đi tây trúc thỉnh kinh. Năm trước mối cầu trượt chỉ dài 30 m thì nay tăng thêm 10 – 15 m mỗi lần trượt. Rời khu công viên nước, chúng tôi đến khu giải trí xe đụng và ngôi trong biểu tượng ly cà phê Cao Nguyên ngắm cảnh. Lãnh đạo công ty vừa liên kết với công ty TNHH Huỳnh Thái mở rộng khu giải trí này. 10 xe đụng cùng 9 biểu tưởng ly cà phê được chế tạo bằng nhựa Comporsit, tạo ra những cú va chạm êm ái. Đang thích thú trong những chiếc ly, cô bạn tôi khoái chí chỉ ra dòng chữ trước cửa một nhà hàng gần đó: “Ba Vi có bovang”. Vâng thịt thơm ngon, sữa mát bổ”. Đúng là phong cách Ba Vì, mà chỉ có ở Khoang Xanh.
Ông Nguyễn Viết Thuận – Chủ Tịch Hội đồng quản trị, Phó giám đốc Công ty du lịch Khoang Xanh – Suối Tiên cho biết: “Trong năm 2001, toàn khu du lịch Khoang Xanh đã đàu tư 2 tỷ đồng. Ngoài việc tạo thêm nét mới cho khu vui choi giải trí, chúng tôi cần xây dựng thêm 18 phòng nghỉ. Đồng thời BQL luôn có sẵn 30 chiếc liều trại (20 cái nhỏ, 10 cái lớn) cho du khách.
Hết 2 nagỳ tận hưởng Khoang Xanh – Suối Tiên, nhưng ai cũng lưu luyến chia tay. Cả núi rừng ngút thẳm như bủa vây, lôi kéo chúng tôi. Tiếng suối róc rách, thì thầm như mời gọi: Hãy trở lại Khoang Xanh.
Phỏng vấn ngắn Anh Pierre Vincent 26 tuổi, quốc tịch Pháp
Xin chào Anh! Anh đã đi tham quan những điểm du lịch nào trong chuyến đến Việt Nam lần thứ 2 này?
Anh Pierre Vincent: Lần này tôi đi cùng một vài người bạn thay vì theo tour của công ty du lịch như lần trước. Tôi vừa đi Nghệ An thăm quê nội, quê nội của Chủ tịch Hồ Chí Minh và đi tắm biển Cửa Lò. Đến thăm quê hương của người, tôi cảm nhận được lòng kính yêu Bác Hồ của nhân dân Việt Nam cũng như bạn bè quốc tế. Còn bãi biển Cửa Lò thì rất là tuyệt, nước trong xanh và bãi cát trắng mịn.
Anh nhận xét gì về chất lượng dịch vụ du lịch trong chuyến đi này.
Anh Pierre Vincet: Cách chế biến món ăn, theo tôi, còn đơn điệu và không có nhiều món để lựa chọn. Điều làm tôi và nhiều khách thấy phiền phức là không có sự phối hợp hài hoà giữa giờ tàu hoả đến Vinh và nguyên tắc về thời gian cho thuê khách sạn. Thời gian thuê khách sạn một ngày đêm thường từ 12 giờ trưa hôm nay đến 12 giờ trưa hôm sau. Chúng tôi đi bằng tàu hoả từ Hà Nội về đến ga Vinh khoảng 5 giờ sáng, sau đó đi thăm quê Bác bằng ô tô. Khoảng 2h chều, chúng tôi quay về khách sạn đã đặt trước ở Cửa Lò. Nhưng tôi đã phải đợi ở phòng lễ tân đến 7h tối mới nhận được phòng vì khi đó những khách thuê phòng hôm trước mới trả phòng về Hà Nội bằng chuyến tàu xuất phát ở Vinh lúc 21h. Có lẽ tôi đi Sapa bằng ô tô để chủ động hơn về thời gian và tránh phiền phức tương tự.
Xin cảm ơn những ý kiến đóng góp của anh và xin hẹn gặp lại.
Từ ngày 17 đến 19/ 12: tổng cục du lịch đã tổ chức Hội thi lễ tân khách sạn toàn ngành lần thứ nhất. Hơn 100 thí sinh được chọn từ khắp các địa phương trên cả nước về dự thi. Hội thi đã tạo ra không khí thi đua sôi nổi trong toàn ngành, tại các địa phương. Đây là cơ hội để nhân viên lễ tân cả nước có dịp trao đổi, học tập kinh nghiệm, thúc đẩy việc nâng cao chất lượng dịch vụ trong toàn ngành Du lịch. Hội thi cũng nhằm hướng tới chuẩn hóa trình độ nghiệp vụ của nhân viên lễ tân trong khách sạn. Rõ ràng đây là cơ hội lớn cho hoạt động du lịch tại các địa phương nhập cuộc. Vì vậy, việc nắm bắt kịp thời các sự kiện thể thao trong năm là mối quan tâm rất cần thiết của các doanh nghiệp du lịch. Từ đó có sự phối hợp nhịp nhàng, đồng bộ giữa ngành Thể thao và du lịch vì sự phát triển chung. Ngành du lịch tham gia phục vụ các sự kiện thể thai trong năm 2001, cũng là dịp thử sức chuẩn bị cho công tác phục vụ SEA Games năm 2003.
Bích Loan – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001

Ải Chi Lăng

Ải Chi Lăng vùng địa linh nhân kiệt và rực rỡ chiến công ở miền biên ải phía Bắc của Tổ quốc. Với địa thế hiểm yếu, Ải Chi Lăng được coi là bức tường thành Thăng Long trong việc chặn đứng các cuộc viễn chinh khét tiếng từ phương Bắc tràn sang. Chi Lăng là ải có qui mô hoành tráng và đồ sộ chạy dài gần 20 km, rộng 3 km nối liền hai huyện Chi Lăng và Hữu Lũng của tỉnh Lạng Sơn. Ải Chi Lăng là thắng cảnh được bao bọc bởi dãy núi đá Kai Kinh ở phía Đông. Hai đầu ải là những ngọn núi đá độc lập, cao chót vót tạo thành thế hiểm. Lịch sử oai hùng của Chi Lăng gắn liền với những hoạt động của các nhà quân sư thiên tài như Trần Quốc Tuấn và những thủ lĩnh tài năng của xứ Lạng: Phò mã Thân Cảnh Phúc, Thế Lộc, Hoàng Đại Huề…
Ngược dòng lịch sử xa xăm, co người còn để lại ở Chi Lăng những vết tích của nền văn hóa Bắc Sơn – Mai Pha nổi tiếng với những hang động đẹp như trong huyền thoại và những rìu đá, mảnh gốm… minh chứng cho những giai đoạn lịch sử, tiền sử của con người sinh sống ở nước ta.
Vào những năm trước và sau công nguyên, Ải Chi Lăng đã gắn liền với sự nghiệp dựng nước và giữ nước của dân tộc, đấu tranh chống các triều đại phong kiến Trung Quốc xâm lược . Thế kỷ XIV, tể tướng nhà Trần là Phạm Sư Mạnh khi cưỡi ngựa qua biên ải đã hạ một câu thơ bất hủ:
“Chi Lăng ải hiểm tựa lên trời” Năm 1077, phục quốc Thái úy Lý Thường Kiệt đi thân hành về Chi Lăng gặp Phò mã Thân Cảnh Phúc bàn bạc việc binh. Với chiến tuyến Quyết Lý và Giáp Khẩu (Chi Lăng), Thân Cảnh Phúc và quân dân xứ Lạng đã góp sức đánh tan bọn xâm lược Tống lần thứ hai.
Thế kỷ XII , cả thế giới kinh hoàng trước vó ngựa của đế quốc Nguyên Mông. Tuy nhiên, năm 1284, khi cánh quân Nguyên qua ải Chi Lăng đã bị quân ta chặn đánh kịch liệt và tướng Nguyên qua Nghệ Thuận bị giết tại chỗ. Chính Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn đã thể hiện tài quân sự của ông ở đây: Bằng hố bẫy ngựa, phục binh của ta từ dưới hố dừng mã tấu phạt đức chân ngựa, tách bọn Nguyên Mông thiện chiến ra khỏi ngựa mà tiêu diệt chúng…
Thế kỷ XV, Ải Chi Lăng lại ghi vào lịch sử Việt Nam một trang chói lọi, đó là chiến thắng 1427, giết chết Nguyên Soái An Viễn hầu Liễu Thăng – chủ tướng của giặc cùng 1 vạn quân minh, góp phần quyết định kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống quân Minh, giải phóng đất nước. Thế kỷ XVII , dưới thời Hoàng đế Quang Trung một nhà sư thiên tài, Chi Lăng lại một lần nữa cùng quân dân cả nước đánh tan tành quân xâm lược nhà Thanh… Vào cuối thế kỷ XIX và XX, Ải Chi Lăng lại chứng kiến những chiến công đánh Pháp, đuổi Nhật của quân ta.
Ải Chi Lăng đã được nhiều quan khách quốc tế, các nguyên thủ quốc gia, các tướng lĩnh, nhà sử học, khách du lịch… đến thăm với một sự trân trọng đặc biệt. Slôvắcxốc nhà dân tộc học nổi tiếng Tiệp Khắc trước đây trong chuyến đi thăm Ải Chi Lăng đã từng đánh giá.
“Có lẽ đây là chiến lũy hình thang độc nhất trên thế giới, nó thể hiện đầu óc thông minh và tài trí quân sự tuyệt vời của một dân tộc luôn phải chống trả với một đội quân xâm lược mạnh hơn mình gấp trăm lần trong quá trình lâu dài dựng nước. Thể hiện một tầm nhìn chiến lược nổi tiếng: Lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh”.
Tại kỳ họp thứ 9, quốc hội khoá X: Chính phủ đề xuất 3 nhóm giải pháp phát triển kinh tế.
Sau khi thảo luận về kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế – xã hội và ngân sách. Nhà nước năm 2000, việc triển khai thực hiện nhiệm vụ kinh tế xã hội và ngân sách nhà nước năm 2001, quốc hội (QH) đã thảo luận, cho ý kiến về các dự án: Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của bộ luật Tố tụng hình sự, Luật giao thông đường bộ, Luật phòng cháy chữa cháy, luật Hải quan, trong những ngày qua, QH đã họp phiên toàn thể tại Hội trường về kết quả thực hiện nhiệm vụ KT- XH và ngân sách Nhà nước năm 2000, việc triển khai thực hiện nhiệm vụ KT – XH và ngân sách năm 2000. Các đại biểu (ĐB) đã phát biểu ý kiến, gần như chỉ tập trung vào vấn đề bức xúc nhất của đất nước, lĩnh vực nông nghiệp nông thôn người nông dân và “câu chuyện chưa có hồi kết” tiêu thụ nông sản. Nhiều ĐB cho rằng hiện tượng nông dân gần như đã kiệt sức, không thể tự bơi trong cơ chế thị trường, do vậy chính phủ cần đưa ra những chính sách thật sự căn cơ ( vd: miễn giảm thuế sử dụng đất cho nông dân)
Các chương trình phát triển cơ sở hạ tầng nông thôn cũng như chủ đề thu hút sự quan tâm của các đại biểu. Nhiều ý kiến cho rằng chương trình 135 “không thể gọi là có hiệu quả” Một số ĐB đề xuất: đối với chương trình 135, Chính phủ cần có sự điều tiết hợp lý trong phân bổ vốn đầu tư.
Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Công Tạn báo cáo quốc hội về 3 nhóm vấn đề kinh tế kết hợp xóa đói giảm nghèo một cách bền vững. Đó là: Quy hoạch lại dân cư, xây dựng trung âm cộng hòa và phát triển cơ sở hạ tầng nhóm 1. Phát triển sản xuất lương thực thực phẩm để đủ ăn tại chỗ, kết hợp với phát triển hàng hóa, tạo đà phát triển kinh tế địa phương nhóm 2. Nhóm 3 gồm : Nâng cao dân trí, phát triển nguồn nhân lực, bao gồm phát triển dạy nghề đào tạo cán bộ xã. Chính phủ coi tiêu thụ nông sản là mệnh lệnh của dân. Cũng trong hai ngày 29.5, các thành viên Chính phủ gồm Phó thủ tướng Nguyễn Công Tạn , Bộ Trưởng Bộ Kế hoạch – Đầu tư Trần Xuân Giá, Bộ trưởng bộ tài chính Nguyễn Sinh Hùng, Bộ Trưởng bộ y tế Đỗ Nguyên Phương lần lượt giải trình các vấn đề nông nghiệp nông thôn, cơ cấu đầu tư, ngân sách, thuế sử dụng đất, những vấn đề y tế.
Dũng Minh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 22 (187) 2001

Cơ sở kinh doanh lưu trú ngoài quốc doanh tại sầm sơn – thực trạng và giải pháp

Hiện nay, trên địa bàn thị xã Sầm Sơn có 131 cơ sở lư trú ngoài quốc doanh, chiếm 76% tổng số cơ sở. Thời gian qua cơ sở lưu trú ngoài quốc doanh ở Sầm Sơn đã góp phần quan trọng trong sự phát triển kinh tế của địa phương, của ngành, giải quyết công ăn việc làm, tăng thu nhập xã hội, huy động nguồn vốn nhàn rỗi trong dân cư và góp phần ổn định an ninh, an toàn xã hội. Đặc biệt, đã giải quyết được nhu cầu tắm biển,tham quan của du khách vào thời kỳ cao điểm (mùa hè). Tuy nhiên, thời gian qua, số cơ sở này đã bộc lộ một số yếu kém ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng, uy tín của du lịch Thanh Hóa nói chung và Sầm Sơn nói riêng. Theo tôi, những yếu kém trên bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân.
Trong 131 cơ sở chỉ có 5 cơ sở là doanh nghiệp. Năm 2000 có 24 cơ sở được Sở Du lịch Thanh Hóa thẩm định công nhận khách sạn, 107 cơ sở nhà ở kết hợp kinh doanh, nên hầu hết các cơ sở thiết kế không đảm bảo các tiêu chuẩn kỹ thuật; môi trường không gian cho khách không có, ánh sáng, vệ sinh môi trường chưa đảm bảo. Như vậy, nếu so với các cơ sở lưu trú ngoài quốc doanh ở Sầm Sơn có rất nhiều bất lợi…
Trong hoạt động kinh doanh của các cơ sở ngoài quốc doanh cũng có nhiều điều cần bàn. Tiềm năng về vốn hạn chế, phần lớn các cơ sở khi xây dựng phải huy động nhiều nguồn vốn, thời gian hoàn trả nhanh. Vì vậy, phải bằng nhiều hình thức thu hút, cạnh tranh khách, chỉ một số ít cơ sở có quy mô tương đối lớn thì có khả năng ký kết hợp đồng khách nghỉ ở địa bàn rộng và có nguồn khách ổn định.
Những năm gần đây, doanh thu từ khối này chỉ chiếm khoảng 35% doanh thu du lịch Sầm Sơn, khoảng 1/2 số cơ sở này hoạt động kém hiệu quả, thậm chí có một số đã phải ngừng hoạt động. Với những cơ sở kiểu nhà kết hợp với kinh doanh có quy mô nhỏ, chất lượng phục vụ kém như hiện nay ở Sầm Sơn, chỉ phù hợp với tình hình những năm cuối thập kỷ 90 và sẽ không còn phù hợp với nhu cầu thị hiếu của du khách trong những năm tới. Chất lượng đội ngũ lao động là khâu yếu kém nhất: phần lớn số cán bộ quản lý hoặc chủ cơ sở không có trình độ quản lý và chuyên môn về du lịch, khoảng 85% lao động phục vụ trong các cơ sở này không được đào tạo chuyên môn nghiệp vụ cơ bản (do các cơ sở thường sử dụng lao động người nhà hoặc tuyển chọn lao động phổ thông theo thời vụ, tiền công rẻ) nên chất lượng phục vụ và chất lượng sản phẩm dịch vụ yếu kém. Mặc dù thời gian qua ngành Du lịch Thanh Hóa đã mở lớp bồi dưỡng nghiệp vụ cho cán bộ quản lý, nhân viên phục vụ nhưng các cơ sở này tham gia rất ít, bởi nhận thức của chủ cơ sở chưa đúng đắn, tư tưởng kinh doanh ăn xổi, thiếu ý thức đầu tư ổn định lâu dài… Tình trạng thiếu hiểu biết hoặc cố tình không chấp hành các quy định của Nhà nước, của ngành còn khá phổ biến, gây nhiều khó khăn cho ngành quản lý du lịch.
Đó cũng là nguyên nhân lý giải tại sao chất lượng, hiệu quả kinh doanh thấp, tồn tại, phát triển không vững chắc.
Thực trạng trên cần có những giải pháp khắc phục từ nhiều phía, nhằm tạo điều kiện cho khối cơ sở này phát triển. Trước hết cần tập trung giải quyết một số vấn đề sau:
Nhà nước cần có những chính sách phù hợp, tạo điều kiện cho khối kinh tế này phát triển bình đẳng với các thành phần kinh tế khác.
Chỉ cấp đăng ký kinh doanh cho những cơ sở có đủ điều kiện về cơ sở vật chất, xây dựng hợp pháp, có quy mô từ 5 buồng trở lên, có khả năng kinh doanh; đặc biệt cần có quy định tối thiểu về trình độ quản lý đối với chủ cơ sở và nhân viên phục vụ.
Ngành Du lịch Thanh Hóa phối hợp với chính quyền Sầm Sơn, rà soát phân loại các đối tượng kinh doanh, từng bước quản lý chất lượng sản phẩm dịch vụ, tăng cường công tác kiểm tra và xử lý nghiêm những cơ sở không thực hiện nghiêm túc các quy định của Nhà nước, của ngành, địa phương.
Đối với các cơ sở kinh doanh lưu trú phải coi trọng các vấn đề có tính chiến lược như chất lượng sản phẩm dịch vụ, đào tạo, bồi dưỡng nguồn lao động, đảm bảo tính ổn định, tạo môi trường kinh doanh lành mạnh,c chính sách tiền lương, tiền thưởng phù hợp để thu hút lao động có tay nghề, nghiệp vụ du lịch.
Tăng cường công tác tuyên truyền quảng cáo, đảm bảo tốt an ninh trật tự, vệ sinh môi trường, chú trọng đầu tư cơ sở vật chất trang thiết bị, các sản phẩm dịch vụ bổ trợ để thu hút khách.
Trên đây là một số ý kiến trao đổi nhằm nâng cao hơn nữa hiệu quả kinh doanh của khối cơ sở lưu trú ngoài quốc doanh tại Sầm Sơn, góp phần đưa du lịch Sầm Sơn nói riêng, du lịch Thanh Hóa nói chung ngày càng phát triển, đáp ứng nhu cầu thị hiếu ngày càng cao và đa dạng của du khách.
Trọng Hoài – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 18(181)2001

Nghệ thuật gọi món ăn

Nhìn vào bản thực đơn toàn là tiếng Anh – thứ ngôn ngữ mà bạn sử dụng chưa thực sự tự tin lắm, liệu có làm cho bạn có cảm giác e ngại mà sinh ra thái độ “kính nhi viễn chi” mỗi khi định bước vào một tiệm ăn không?
Ngày nay, cùng với sự phát triển của nền kinh tế nhiều thành phần, những sinh hoạt đời sống hàng ngày của chúng ta có thêm nhiều nét mới. “Ăn cơm Tây” không còn là điều xa lạ với nhiều người trong chúng ta. Mặc dù vậy, vẫn có nhiều bạn trẻ có cảm giác e ngại và tỏ ra thụ động mỗi khi bước vào tiệm ăn u. Đó là vì nhận thức của chúng ta đối với văn hóa ẩm thực của phương Tây còn chưa sâu sắc, lúc gọi món ăn càng không biết phải bắt đầu ra sao. Những lý do này đã cản trở các bạn trẻ trong giao tiếp rất nhiều. Nữ giới còn có thể thụ động trông chờ vào phía nam giới để cho bạn trai của mình tùy ý gọi món ăn, nhưng còn các bạn nam một khi đã không có tính tự tin thì chẳng lẽ không bao giờ dám mời bạn gái của mình đi ăn sao?
Ở các tiệm ăn u hiện nay thường hay sử dụng tiếng Anh để ghi tên các món ăn trong thực đơn. Phần lớn tên các loại thức ăn trong đó mà nếu chúng ta có học môn Anh văn ở trường phổ thông, thì đều có thể đọc và hiểu được, bằng không, chỉ cần chịu khó đọc sách báo phổ thông là các bạn cũng có thể thường xuyên bắt gặp chúng và biết được đó là cái gì? Có như vậy các bạn mới có thể quyết định chọn món ăn như thế nào.
Thời gian dùng để gọi món ăn: Nhìn chung, bữa tối dùng cho 4 đến 6 người đều có sẵn trong thực đơn (A La Carte), từ 10 người trở lên thì cần phải thay đổi thực đơn (Set Meal), nhiều nhất là lựa chọn trong 2 hoặc 3 món. Thời gian để gọi món ăn thường là vào khoảng 10 phút. Công việc chủ yếu của người chủ trì là lắng nghe những người khách được mời gọi món ăn và giới thiệu các món ăn. Vì vậy, thời gian 10 phút không phải là nhiều, cách gọi món ăn “đúng kiểu” nhất là vừa uống rượu vừa gọi món ăn bên quầy rượu.
Theo nhu cầu ăn uống và sức ăn của người thời bây giờ, một bữa ăn có bốn món (bao gồm cả đồ ngọt) là mức tối thiểu có thể chấp nhận được. Ngoài bữa trưa là lúc cần thiết phải tiết kiệm thời gian nên có thể gọi món ngọt cùng một lúc với các món ăn khác, còn không thì thông thường người ta chỉ xem thực đơn món ngọt sau khi ăn xong các món chính.
Những điều nên biết về món khai vị: Thực khách trong một bữa ăn nhiều khi không có cùng khẩu vị, vì thế người chủ trì không nhất thiết phải ấn định các món ăn, chỉ cần đưa ra ý kiến nên ăn cái gì mà không cần phải có tiêu chuẩn cụ thể nào cả. Có điều, cần phải chú ý đến một số tiểu tiết nhỏ, ví dụ: nếu ăn món ăn Italia, thì dùng món mì làm món khai vị chính; nếu dùng hai món khai vị cùng với nhau thì món khai vị nguội phải đưa lên trước; nếu dùng món khai vị cùng với món súp thì món nguội cũng phải đưa lên trước. Thế nhưng nếu dùng món khai vị nóng thì món súp lại cần phải đưa lên trước. Chú ý xem khẩu vị của những thực khách khi gọi món ăn xem mặn nhạt thế nào, bởi vì thường là người ta chỉ có thể thêm gia vị vào cho món ăn đậm hơn mà thôi.
Thông thường không có quy định cho việc dùng món khai vị nào, nhưng không được xung khắc với món chính; ví dụ: nếu món khai vị là món bitết nóng thì món chính nên chọn là món đồ biển (hải sản); món khai vị và món chính không nên có mùi vị quá gần với nhau.
Khi gọi món canh và món chính cũng cần lưu ý: Khi gọi món canh (súp) cần phải chú ý đến những điểm như: có một vài món canh là món đông lạnh, cần phải gọi trước một lúc; có một số món yêu cầu rất nhiều nguyên liệu, thường làm để nhiều người ăn cùng với nhau, ví dụ món súp hải sản của Pháp Bouillabaisse thường là một suất cho hai người ăn.
Món ăn chính cũng thường là một suất cho hai người ăn, thường gặp là món cừu rán và thịt bò ninh Chateaubriand, mức độ tái chín như thế nào là do hao người ăn cùng thỏa thuận, không nên có sự khác biệt quá lớn.
Sức ăn của nữ giới nói chung là như nhau, không nhất thiết là ăn cả món khai vị lẫn món chính, mỗi người có thể gọi hai món khai vị, không nên cho rằng bạn không thể ăn hết.
Nếu như món ngọt muốn dùng là món bánh trứng Souffle thì ngay sau khi món chính được đưa lên khoảng 15 phút, hãy gọi ngay, bởi vì thời gian để chuẩn bị món này mất khoảng 20 phút, nếu như bạn không để ý đến điều này thì sẽ phải mất nhiều thời gian chờ đợi.
Điều cuối cùng là quyền gọi đồ uống trong bữa ăn bao giờ cũng dành cho chủ nhân hoặc phái nam có mặt trong bữa ăn – đó là quyền lợi, nghĩa vụ và cũng là phép lịch sự của “phái mạnh”.
Nguyễn Thanh Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Tôi ở sài gòn – Phần 2

Ngày 30/4 trong lòng thành phố đầy rác, một loại rác khá đặc biệt, một loại rác chưa ai nghĩ đến. Đó là những bộ quần áo lính, những chiếc gù vai cấp bậc từ úy tới tá. Trong những đóng rác khổng lồ ấy có cả ba lô, giầy bốt-đờ-sô và những bình đong nước. Những người lính của chế độ Cộng hòa đã vội vã vứt bỏ quân trang, quân dụng của mình. Thay vào đó là bộ đồ dân sự vừa mới tìm được rồi hòa vào đám đông. Những chiếc xe chở lực lượng tự vệ tình nguyện chạy rảo quanh thành phố. Không có đổ máu, chẳng có những cuộc khủng bố. Lịch sử sang trang là rừng cờ bay ngợp trời. Lời tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh được phát đi phát lại.
Sáng 1/5, tôi chen giữa dòng người dài dằng dặc trên đường Lê Văn Duyệt (nay là Cách Mạng Tháng Tám). Mọi người đổ xô ra đường đến độ chỉ đi bộ mới đi được. Ngay ngã sáu là Bộ Chỉ huy Tiểu khu cửa mở, tôi bước vào, giấy tờ đủ loại cứ vô tình bay chao. Những khẩu súng M16 vứt mọi nơi chẳng ai thèm nhặt. Tôi lại chen theo dòng người ra đường Điện Biên Phủ.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy quân giải phóng. Những chiếc xe bám đầy bụi đỏ Trường Sơn chở những anh bộ đội rất trẻ. Trên xe chở cả lá ngụy trang và nhiều thứ linh tinh của cuộc hành quân trường kỳ toàn thắng. Người Sài Gòn đã xếp hàng hai bên, một số tò mò, một số khác rạng ngời hạnh phúc.
Cuộc sống thật kỳ diệu khi đất nước liền một mối. Ngay tại Lăng Cha Cả sau đó đã hình thành một chợ trời bán đủ thứ hàng hóa của Mỹ. Trên đường Lê Lợi, biết cơ mang nào là sách cũ, bày bán giá rẻ. Tờ báo đầu tiên sau giải phóng là tờ “Sài Gòn Giải Phóng” ra ngày 5/5/1975 được các em bé chạy tung tăng rao khắp các ngã đường. Đất nước liền một mối, Sài Gòn của những ngày tháng tư một chín bảy lăm thật diệu kỳ. Khi ấy tôi chỉ vừa 20 tuổi. Ở đây chỉ có hạnh phúc của tự do, dẫu rằng ngày ấy tôi vẫn còn nỗi lo âu về cuộc sống trước mặt. Ai cũng mơ mình sẽ được về thăm Hà Nội, thăm quê Bác. Và đâu đó trên đường phố, tôi nghe được bài thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:
Ôi năm nào nửa trăng anh cách trở nữa trăng em
Đến Tổ quốc cũng chia làm hai mảnh
Nay Tổ quốc đã rầm, cơn hội ngộ
Người đoàn viên mà dân tộc cũng đoàn viên.
Tăng tần suất hoạt động các tuyến bay quốc tế
Tháng 4/2001, ngoài các tuyến bay nội địa, Vietnam Airlines có kế hoạch tăng tần suất hoạt động trên các tuyến bay quốc tế có nhu cầu cao.
Dự kiến, từ 1/5 sẽ có 10 chuyến bay/tuần từ Việt Nam đến Mỹ, thông qua điểm nối tuyến ở Đài Bắc. Từ tháng 7/2001, đường bay Thành phố Hồ Chí Minh – Băng Cốc cũng sẽ tăng lên 14 chuyến/tuần, Hà Nội m – Băng Cốc 10 chuyến/tuần. Đồng thời, Vietnam Airlines cũng đang xem xét mở thêm và phục hồi một số đường bay: Hà Nội – Côn Minh (khoảng tháng 7/2001), Hà Nội – Bắc Kinh – Mát-xcơ-va (khoảng tháng 10 hoặc 11/2001), Thành phố Hồ Chí Minh – Thượng Hải (giữa năm 2002).
Vietnam Airlines sẽ kết hợp với hãng China Airlines (Đài Loan) mở 7 chuyến/tuần xuất phát từ Thành phố Hồ Chí Minh đi Los Angeles và 3 chuyến bay tới San Francisco vào các ngày thứ 3, 5, 7 đều vào lúc 16h20. Vietnam Airlines đang đàm phán với một số hãng hàng không của Mỹ và của các nước thứ 3 để tìm kiếm khả năng khai thác thị trường hàng không giữa Việt Nam và Mỹ.
Thủy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Tôi ở sài gòn – Phần 1

Thành phố Sài Gòn cuối tháng 3, đầu tháng 4 1975 tràn ngập nắng vàng. Những chuyến xe buyt vẫn đều đặn chở người dừng lại ở những ngã đường, ném trả họ về lại nơi họ đến. Lượng người từ nhiều tỉnh thành trở về dày đặc theo những con tàu tới Vũng Tàu, rồi từ Vũng Tàu chen về thành phố. Ngay tại chân cầu Sài Gòn, lực lượng quân cảnh, cảnh sát dã chiến trấn giữ dày đặc để kiểm soát người ra vào thành phố. Không khí ngột ngạt đến độ khó chịu. Ở đâu cũng nói đến chuyện Cộng sản sẽ rút hết móng tay những cô gái sơn xanh sơn đỏ, sẽ có vụ tắm máu. Khu cư xá tự do nơi tôi đang ở bỗng trở nên vắng tanh vì mọi người đang tìm cách ra đi. Có người xuôi vào tận Cà Mau, Kiên Giang. Có người chờ chực ở bến Bạch Đằng.
Thành phố giới nghiêm ban đêm. Sinh khí của một thành phố náo nhiệt với những vũ trường, nhà hàng, cà phê, ca nhạc dường như trở nên trầm lặng hơn. Tôi ở trên lầu 3 của một căn nhà trên đường Phan Đình Phùng “nay là Nguyễn Đình Chiểu” nhìn xuống. Những chiếc xe cảnh sát điều tra liên tục rảo quanh. Trong những căn nhà đóng kín cửa, mọi người đang dò bắt sóng phát thanh của đài Hà Nội, BBC và VOA để nghe tin tức chiến sự.
Trước đó, nhiều nguồn tin từ những người bỏ chạy từ miền Trung và Tây Nguyên, nạn cướp bóc xảy ra ở Phan Rang khi quân Ngụy tháo lui. Bọn côn đồ cứ xông vào những ngôi nhà vắng chủ mà vơ vét của cải. Trên đoạn đường từ Nha Trang đến Bình Thuận nhiều chiếc xe gắn máy hết xăng bỏ lại dọc đường. Giá xăng tại sân bay Phan Rang cứ một phuy là một cây vàng được lấy ra từ kho xăng dự trữ. Lại có nguồn tin Mỹ sẽ thả một loại bom đặc biệt xuống Long Khánh, đây là loại bom hút hết oxy để ngăn chặn bước chân của quân cách mạng tiến về Sài Gòn.
Những ngày trước 30/1975, người Sài Gòn vẫn vào quán cà phê, vẫn ngồi lai rai ở vỉa hè. Những tờ báo trắng đen, Tia Sáng, Tin Sáng… do các em bán báo dạo leo vào từng quán cà phê bán rất chạy. Đó là bề nổi, còn bên trong, nhiều người đã trữ sẵn vải đỏ, vàng, xanh để chuẩn bị may cờ đón quân giải phóng.
Nơi ngôi nhà tôi ở, có cô gái tên Hoa là thợ làm bông vải đã liên tục cắt vải may cờ. Cho đến ngày 30/4 khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, nhiều lá cờ không may kịp vẫn được mọi người mua rồi họ tự may tiếp. Chiều 30/4 im lặng nhưng đến sáng 1/5 cả thành phố Sài Gòn đã rực màu cờ xanh đỏ sao vàng.
Đêm 29/4, tôi ngồi trên sân thượng nhìn lên bầu trời phía phi trường Tân Sơn Nhất, ở đó là một vầng sáng đỏ rực. Trên bầu trời Sài Gòn, suốt đêm, những chiếc trực thăng đón người ở Tòa Đại sứ quán Mỹ bay liên tục. Đêm giới nghiêm, nhưng gần như lệnh giới nghiêm không còn hiệu lực. Cuộc tháo chạy tán loạn đã thực sự diễn ra trong khi đó trên truyền hình vẫn phát ra một chương trình ca nhạc với những bài tình ca sầu não.
Khuê Việt Trường – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Cụm làng du lịch ở Gia Lai

Khác với nhiều làng đồng bào dân tộc thiểu số sống tách biệt nhau thường rất xa, cụm làng văn hóa du lịch ĐêKtu hơn 150 hộ với gần 1000 người ở thị trấn Kon Dơng, Mang Yang, Gia Lai lại quần tụ gần gũi. Tuy nằm sát quốc lộ 19, cách TP. Pleiku khoảng 40 km, có nhiều người Kinh sinh sống những cả 3 làng vẫn bảo tồn được bản sắc văn hóa đặc trưng của dân tộc mình. Vào thăm làng, du khách sẽ không khỏi ngạc nhiên khi thấy không gian riêng – không gian làng Bah Nar đích thực.
Đặc sắc nhất của cụm làng văn hóa du lịch này, ngoài kiến trúc nhà cửa, quy hoạch vườn tược còn là vốn quý nghệ thuật dân gian như cồng chiêng, xoang mú và rượu cần. Bình quân mỗi tháng có chừng 20 đoàn khách đến thăm cụm làng du lịch Lon Dơng . Trong năm 2000 có đến 1000 lượt khách đến tham quan. Một con số phản ánh nét khả quan của một tour du lịch đầy hứa hẹn của du lịch Gia Lai.
Sức hấp dẫn của Kon Dơng là gì? Là làng đồng bào thiểu số, nhà, vườn liên kết với nhau bằng những lối nhỏ đất đỏ bazan, những cây cầu treo vắt vẻo. Kiến trúc nhà sàn, nhà rông, nhà mồ hoàn toàn bằng nguyên liệu tranh, tre, nứa, lá với cách trang trí , hoa văn cầm thú, chim muông, sông suối, hoa lá, mặt trời… cho đến màu sắc đều đậm chất Bah Nar. Và nghệ thuật ẩm thực nổi tiếng: cơm lam, rượu cần, thịt nướng; những lễ hội sống động rộn ràng: tra hạt, pơ thi, đâm trâu và nghệ thuật dân gian truyền thống.
Nhiều nơi làm du lịch với quan niệm tạo ra những sản phẩm đắt tiền, cung cấp phục vụ đầy đủ tiện nghi, sang trọng, vô hình chung đã làm mất đi nét độc đáo củ buôn làng Tây Nguyên, khiến du khách thất vọng dù mới chỉ đặt chân đến lần đầu tiên. Nhưng Công ty DV – DL Gia Lai lại giành sự đầu tư đáng kể lưu lại trong du khách một điểm tham quan lý thú với một nhà rông bề thế, quy mô, khu nhà nghỉ thuận lợi cho khách qua đêm, trang bị dàn cồng chiêng 21 chiếc và tập hợp đôi cồng chiêng, đội xoang trẻ tuổi đầy tài năng biểu diễn. Bênh cạn đó, còn phải kể đến vai trò của đồng bào ba làng, của các già làng Gim, Mink Buk mẫu mực tham gia tích của xây dựng cụm làng giàu bản sắc vào hang điển hình ở Tây Nguyên. Già làng Đê – Đoa – Buk với vẻ tự hào nói: “Người Bah Nar chúng tao quý khách đến chơi nhà lắm, dẫu còn nghèo, nhưng nghe nhiều du khách quốc tế khen làng còn giữ được phong tục, tập quán tốt đẹp, tao thích lắm”. Còn già làng Đê Cốp, già Gim thì mừng lắm khi biết rằng sắp tới sẽ có đoàn tham qua với số lưỡng lớn đến từ khu vực Đông Nam Á.
Đến Đê Đoa, chúng tôi biết người làng còn túng thiếu nhưng không ai theo khách vòi vĩnh xin tiền. Văn hóa và danh dự của người Bah Nar là vậy. Sự nhiệt thành của già Gim cũng cố cho chúng tôi thấy được niềm tin về những thay đổi sâu sắc và căn bản của cụm làng làm cho du lịch này. Chính nhờ sự bảo tồn hiệu quả văn hóa dân tộc của những người làm du lịch Gia Lai mà nhiều đoàn khách đã có nhiều ấn tượng tốt đẹp muốn đến tham quan nhiều lần. Vợ chồng người Pháp Bernard Constant Ballanger đã nhận xét: Đây là số ít làng Bah Nar còn giữ nguyên phong tục tập quán ở Tây Nguyên. Du khách Pháp sẽ có dịp quay trở lại với Gia Lai.
Chi đoàn cơ quan tổng cục Du lịch luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Thành lập năm 1997 với số lượng ban đầu là 40 đoàn viên, đến nay, Chi đoàn cơ quan Tổng cục Du lịch đã có 60 đoàn viên. Những năm qua. Đoàn viên thanh niên Chi đoàn luôn là động lực lượng xung kích, hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Trước công việc chuyên môn còn nhiều bộn bề, Chi đoàn vẫn cố gắng gắn các hoạt động đoàn với nhiệm vụ chính trị. Hàng năm, ngoài việc tham gia các hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao do Quân đoàn, Thành đoàn tổ chức, hoạt động chi đoàn đã gắn chặt với phong trào chung của các tổ chức cơ quan như Công đoàn, Đảng ủy. Chi đoàn đã cùng với Công đoàn tham gia các cuộc vận động như Đền ơn đáp nghĩa, ủng hộ đồng bào bị lũ lụt, đồng thời tham gia Hội đồng Bí thư đoàn khối cơ quan Kinh tế Trung ương Đảng ủy cơ quan Khối kinh tế Trung ương tổ chức. Bên cạnh đó, Chi đoàn luôn chú trọng công tác phát triển Đảng và đã có 5 đoàn viên ưu tú được vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Liên tục nhiều năm qua, Chi đoàn đều được nhận bằng khen của Quận Đoàn Hoàn Kiếm. Chi đoàn cơ quan tổng cục Du lịch thực sự là cánh tay phải đắc lực góp phần hoàn thành tốt nhiệm vụ của toàn cơ quan.
Suối Tiên: Một công trình mới phục vụ du khách.
Công ty Du lịch văn hóa Suối Tiên Thành phố Hồ Chí Minh vừa đang vào phục vụ du khách một công trình mới: bí thư Cổ Loa Thành. Bí mật Cổ Loa Thành được xây dựng trong bụng con rùa khổng lồ tại đài cung lạc cảnh hồ. Đây la một công trình tái hiện lịch sử của dân tộc dựa theo truyện cổ tích “Nỏ thần Kim Qui”. Đến đây du khách sẽ được chứng kiến nỏ thần Kim Qui và An Dương Vương tiêu diệt hàng vạn quân Triệu đã đề án xâm lượt bờ cõi nước u Lạc trước Cổng Cổ Loa Thành ra sao. Công ty Du lịch Văn hóa Suối Tiên cũng đưa vào hàng hoạt động nhiều công trình mới như Thiên Tiên Môn, Thiên Đăng, Bảo đáp, Cung vàng điện ngọc phục vụ du khách trong dịp đón chào thiên niên kỷ mới.
Thất Sơn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Về đâu bãi tắm thuận an?

Bãi tắm Thuận An là một địa chỉ không những cho du khách đến Huế mà còn cho cả người dân xứ Huế vào mùa hè. Cứ khoảng giữa tháng 3 hàng năm là tới mùa đi biển Thuận An. Trung bình mỗi ngày có vài ngàn người về Thuận An để được vùng vẫy trong làn nước biển xanh mát, hóng gió biển hiền hòa hoặc thưởng thức các món đặc sản biển.
Vậy mà, trở lại bãi tắm Thuận An năm nay, chúng tôi quá ngỡ ngàng trước sự xâm thực của biển cả và quang cảnh tiêu điều của bãi tắm. Lác đác những trại vải xanh căng phồng gió biển và trên khuôn mặt của mọi người thiếu vắng niềm vui. Những năm trước, vào thời gian này, bãi tắm đã bắt đầu đông khách. Quán xá mọc lên san sát, trên sóng biển nhấp nhô những chiếc phao bơi, những người đùa giỡn với sóng, tiếng cười đùa đôi lúc át cả tiếng sóng vỗ bờ. Vậy mà giờ đây, thảng hoặc vài du khách người nước ngoài tìm đến bãi tắm cốt để phơi nắng và đọc sách trong làn gió biển trong lành.
Còn du khách trong nước đến với Thuận An giờ chỉ là những đôi tình nhân muốn tìm một nơi vắng vẻ để tâm tình. Dù làn nước biển vẫn trong xanh như thuở nào, nhưng không ai đủ can đảm xuống tắm vì sợ va phải những đống bê tông đổ nát nằm khuất trong nước biển. Sự tàn phá của cơn lũ lịch sử vào cuối năm 1999 cùng tốc độ xâm thực như vũ bão của biển đã khiến cho bãi tắm xinh đẹp trở thành một con đê ngoằn ngoèo. Bên dưới làn nước biển là những cột bê tông, giếng nước lúc ẩn, lúc hiện như minh chứng thêm cho sự tàn phá. Sóng biển tràn vào tận con đường lát bê tông, đánh sập những phòng tắm nước ngọt nho nhỏ xây ở sát rừng dương.
Đứng ở nhà nghỉ 19 – 5 (do Công an tỉnh Thừa Thiên Huế xây dựng), chúng tôi lại càng thấm thía hơn sức mạnh của biển. Căn nhà xinh đẹp, sang trọng mới khánh thành năm 1995 giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Nhìn những tấm gạch men bóng láng nằm rơi vãi trên cát hay trên những đống bê tông mà thầm tiếc công sức và tiền của bỏ ra. Sóng biển làm lún nền nhà tạo nên những lỗ hổng đáng sợ nếu vô tình bước chân lên.
Chị Hồng, một người lăn lộn trên bãi tắm gần cả chục năm buồn bã nói: “Không biết năm nay có còn buôn bán được nữa không? Thấy cảnh biển thế này thì ai muốn đi tắm biển Thuận An nữa?”.
Rời biển A và B của bãi tắm, tôi cẩn thận bước chân trên con đường bê tông đang sụt lở để về phía bãi đồi nằm ở chân đập Hòa Duân. Con sóng hiền hòa cần mẫn dồn cát vào chân con đập, vào làng Rồng báo hiệu cho sự hình thành một bãi tắm mới, đem lại niềm hy vọng mới cho những người dân Thuận An vốn lấy bãi biển làm kế sinh nhai. Khi trò chuyện với chúng tôi, đồng chí Trưởng công an thị trấn cũng tỏ vẻ vui mừng vì sự hình thành bãi bồi này. Nhưng thật tiết là chưa có một dự án biến bãi bồi thành một bãi tắm mới trong khi mùa tắm biển đã bắt đầu.
Người dân Thuận An và người Huế nói chung rất lo âu về tình trạng xâm thực ở bãi tắm Thuận An. Với họ, bãi tắm là một nơi nghỉ ngơi lý tưởng, tránh được cái nóng bức của xứ Huế. Hơn thế, bãi tắm Thuận An còn là một địa chỉ hấp dẫn cho du khách khi đến Huế. Giờ đây, sự hư hại của bãi tắm Thuận An sẽ khiến cho du khách mất một điểm dừng chân thú vị. Điều này đang chờ những người làm công tác du lịch ở Thừa Thiên Huế quan tâm khôi phục.
Đoàn Ngự Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001